Thơ

Thương về miền đất lạnh

Phạm Đình Chuân(Trầm Mặc Siêu)

Ta trở về khung trường Đại Học cũ
Nụ cười kia. Giọt nước mắt chưa tan
Bên kia dốc Dã quỳ đã nhuộm vàng
Đồi Cù đây… chôn cuộc tình một thuở!

Hồ Xuân Hương Anh đào đang rộ nở
Thung Lũng Tình Yêu áo trắng tàn phai
Thăng Long trường còn in những dấu hài?
Lòng vụn vỡ… bước chân về Đa Thiện.

Vội vã trở về vùng trời bình yên
Thuỷ Tạ nghiêng mình trong nắng trắng mịn
Cà phê Tùng còn kể lể chuyện tình?
Trịnh Công Sơn… với phận người ly biệt!

Thác Prenn còn trong dòng nước biếc
Giũ sạch giùm ta đang lấm bụi trần
Nhật nguyệt hai vai đè nặng tâm thân
Sắc tức là không. Mà không là sắc!

Đà Lạt có in những dòng nước mắt:
Những ngây ngô vụng dại mối tình đầu…
Những đêm dài thức trắng với canh thâu
Phương trời ấy vẫn bình yên người nhé!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button