Thơ

Xuân viễn xứ….

Thơ: ThưởngNguyệtLê

Thảng thốt nàng Xuân vừa gõ cửa
Mai Đào chẳng có nhớ quê tôi
Nơi này viễn xứ không ngày tết
Tuyết phủ run người lạnh cóng môi.

Vạt nắng mong manh đà nuối tiếc
Xuân xưa cứ vọng tiếng quê nhà
Một mình dạo gót con đường vắng
Thổi thức mi nhòa lệ xót xa

Xuân về đánh thức ngày thơ mộng
Xứ lạ quê người mãi vọng trông
Được thấy Xuân về trên đất Mẹ
Miền vui trở lại thuở xuân hồng.

Thưởng Nguyệt Lê
*****************************

🌹🌺 XUÂN THA PHƯƠNG 🌺🌹

Xuân về đất Mẹ khắp nơi nơi
Có kẻ tha phương quạnh quẽ đời
Tuyết phủ đứng nhìn lòng nặng trĩu
Trời mây ai níu khiến chơi vơi

Trùng xa vẫn vọng tiếng ru hời
Dáng mẹ lưng còng bếp lửa khơi
Nồi bánh trào sôi buồn thắt ruột
Thương cha chẳng nói được nên lời

Chiều đông lạnh buốt tái tê trời
Cánh én lạc đàn giữa biển khơi
Tủi phận long đong nơi đất khách
Quê hương sao cứ mãi xa vời!

Virginia Beach.
Thơ: Thưởng Nguyệt Lê

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button