Thơ

Tờ lịch cuối năm

Ngày cuối của năm 2025, đứng lặng một lúc trước tờ lịch cuối cùng, tôi đưa tay gỡ tờ giấy mỏng tanh nhưng lòng lại nặng trĩu … những ngày tháng xa quê … những cái Tết đã lỡ hẹn, những lần hứa “năm sau sẽ về” rồi để lời hứa nằm yên cùng thời gian.

Chắc nhiều người cũng như tôi, ngoảnh lại thì đã lâu mình chưa đặt chân về cố hương. Con đường cũ, mái nhà xưa, giọng nói thân quen… tất cả giờ chỉ còn hiện lên trong những giấc mơ ngắn ngủi. Tôi chợt chạm tay lên mái tóc đã lấm tấm bạc, giật mình nhận ra thời gian không chỉ trôi trên tờ lịch, mà còn lặng lẽ in dấu trên chính thân mình. Ở xứ người, đêm cuối năm lạnh hơn thường lệ, lòng người cũng chênh chao hơn.

Khi tờ lịch cuối được gỡ xuống, năm cũ khép lại trong một cảm giác khó gọi tên.

TỜ LỊCH CUỐI NĂM

Cuối năm gỡ nốt tờ sau chót
Tháng cũ theo nhau khuất dần đây
Giấy mỏng rơi rồi nghe nặng lắm
Một phía đời người lặng lẽ trôi.

Tóc bạc thêm sương đêm xứ lạ
Cuối năm gió lạnh chạm vai gầy
Bao lần hẹn cũ còn dang dở
Quê xưa xa khuất giữa ngàn mây.

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button