Trả em về

Những vạt nắng lơ đãng len kẻ lá
Con bướm vàng lượn lờ trên nhụy hoa
Sáng cuối năm trời se se lành lạnh
Ngụm cà phê không đủ đắng vào thơ
Năm mươi năm hoa nở rồi hoa tàn
Năm mươi năm nửa vòng tròn thế kỷ
Năm mươi năm viết đầy dòng nhật ký
Trả em về với ký ức xa xưa
Trả em về sông quê những chiều mưa
Nón nghiêng vành lúng liếng đôi đồng điếu
Trả em về con đò xưa bến cũ
Nước lửng lờ ngái ngủ trôi qua cầu
Trả em về câu ca dao cổ tích
Mẹ ru hời trong gió sớm mưa ngâu
Trả em về những ngày xưa bé dại
Gió trưa hè kẽo kẹt bụi tre già
Trả em về trăng rằm trên đường vắng
Tiễn em về sương đẫm ướt bờ vai
Trả em về lời thương chưa kịp nói
Anh bối rối nhìn nhỏ mắt trong veo
Trả em về mùa hoa xoan tim tím
Từng cánh rơi lặng lẽ gió sang mùa
Trả em về con diều nghiêng cánh mỏng
Tiếng sáo vi vu gọi tuổi thơ xưa
Trả em về cơn mưa chiều đến muộn
Ướt tóc ai ngày nắng Hạ tháng Ba
Trả em về câu thơ tình dang dở
Ngập ngừng tôi một thuở ngu ngơ
Trả em về bến sông trưa nằm ngủ
Dáng con đò nghiêng bóng nước mơ màng
Trả em về tháng ngày xa xưa cũ
Ngỡ còn đây mà đã hóa mênh mang…
Trả em về ngủ say trên đồng cỏ
Hoa mắc cở ngập kín lối vào em.
Lvt 16/03/2025



