Thơ

Trời mưa chiều

Chiều nay trời chợt đổ mưa giông
Em bước lang thang áo tím hồng
Bên hàng liễu rũ sương giăng trắng
Gió thổi hanh hao có lạnh không

Nỗi nhớ người xưa cứ chất chồng
Mặc dù thời tiết chưa chớm Đông
Thu tàn chiếc áo phai mờ nhạt
Sáo diều trỗi nhạc khắp cánh đồng

Giao mùa trời đất quyện mênh mông
Tình thuở lên ngôi thật phiêu bồng
Một mình dạo bước con đường vắng
Ai biết tình ai mãi ngóng trông.

Sao nhịp trái tim cứ phập phồng
Mơ hoài hình bóng mộng viễn vông
Lá vàng xào xạc màu dần úa
Tiếc mối tình xanh thuở mặn nồng.

Con thuyền vẫn đợi ở bến sông
Nguyện ước năm nào tay đan lồng
Đò xưa vắng bóng người tình cũ
Để mối duyên yêu chẳng đơm bông.

Mưa giờ đã tạnh nhói trong lòng
Lệ buồn nức nở hàng mi cong
Bước chân người quen sao chẳng thấy
Năm chờ tháng đợi nước xuôi dòng.

Trách mình duyên phận quá long đong
Như kiếp tơ tằm trót đèo bòng
Bình minh đón chào tia nắng mới
Bên thềm gió thổi lọt qua song.

Sau vườn hoa cải đã trổ ngồng
Trước ngõ xòe điệu múa con công
Ngoài sân hoa cau vừa rụng trắng
Giàn trầu còn đợi mối tơ hồng.

Nguyễn Ân

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button