Tuổi thơ trên núi Tây Bắc

Tuổi thơ lớn giữa đại ngàn Tây Bắc
Theo gió ngàn nghe núi gọi mây bay
Con dốc đá in bao lần chân nhỏ
Dẫn em về qua bản cũ mỗi ngày.
Sớm tinh mơ sương giăng mờ lối núi
Mẹ gùi ngô xuống chợ tự bao giờ
Cha lên nương, vai địu mùa nắng mới
Tiếng khèn ai gọi thức cả miền mơ.
Con suối biếc quanh chân đồi lặng chảy
Đàn cá con lấp lánh dưới chân cầu
Hoa ban nở trắng một trời thương nhớ
Hương mắc khén theo gió quyện nương sâu.
Chiều bản làng khói lam vờn mái gỗ
Bếp lửa hồng ôm ấp tiếng then ngân
Trăng treo đỉnh, bản làng say điệu múa
Tiếng cười vang theo nhịp bước mùa xuân.
Mai xa núi, qua bao miền đất lạ
Vẫn nhớ hoài hương lúa mới đầu nương
Nhớ tiếng suối, tiếng khèn trong đêm vắng
Nhớ Tây Bắc – cội nguồn của yêu thương.
Dẫu thời gian phủ mờ bao lối cũ
Bản quê nghèo vẫn sáng giữa tim con
Tuổi thơ ấy như mây ngàn, gió núi
Theo suốt đời qua mọi nẻo nước non
Tác giả phương uyên



