Về lại Tây Ninh

Có những vùng đất, ta chỉ chạm mặt một lần mà ngỡ như đã từng gắn bó tự muôn kiếp nào. Tây Ninh trong lòng tôi là một cõi đi về như vậy.
Một lần đặt chân đến miền đất ấy, dầm mình trong cái nắng chói chang nung nấu tâm can, ngước nhìn đỉnh núi Bà Đen mây mờ huyền thoại, tôi biết mình đã đánh rơi con tim để lại nơi này một nhịp thở.
Người Tây Ninh mộc mạc lắm, cái tình của họ đậm đà, sắt son như vị muối mặn mòi của quê hương. Thứ muối sần sùi trải qua bao sương gió, bao nắng nung, vẫn vẹn nguyên vị mặn mòi chung thủy.
Để rồi chiều nay, chính nỗi nhớ nồng nàn, đau đáu ấy đã đưa những bước chân hoài niệm của tôi tìm lại lối cũ… “Về lại Tây Ninh”.
VỀ LẠI TÂY NINH
Chiều nay về lại Tây Ninh
Lặng nghe khúc hát ân tình quê hương
Lưng trời đỉnh núi mây vương
Say lòng lữ khách câu thương câu chờ
Chiều xưa dưới ánh trăng mơ
Lời yêu chưa ngỏ hẹn hò chưa trao…
Tâm hồn bỗng thấy nao nao
Nhớ nụ môi đắm nghiêng chao bên cầu
Tây Ninh nghĩa nặng tình sâu
Dẫu xa vẫn nhớ thương nhau chẳng rời
Tây Ninh nắng nung tim người
Thắm như muối mặn trọn đời thủy chung
Chiều nay về lại Tây Ninh
Chợt tim thổn thức bóng hình năm xưa
Người ơi còn nhớ đêm mưa
Bên sông ngày ấy… anh đưa em về
Giờ đây cách biệt sơn khê
Bên ni bên nớ lời thề chẳng phai
Bờ đông vẫn nhớ bờ đoài
Nụ hôn vội vã… trao ai đêm nào.
Tố Mai✍️



