
Có những mất mát đi qua đời người không ồn ào, nước mắt cũng không trào dâng nhưng lặng lẽ rỉ máu suốt cả quãng đời còn lại. Với con, nỗi đau ấy bắt đầu từ ngày Ba ra đi, trong khi con bị giữ lại nơi đất khách — không phải vì con không kịp về, mà vì con không có giấy tờ để về. Con không kịp nhìn Ba lần cuối, không kịp nắm tay, không kịp gọi một tiếng Ba ơi. Chỉ kịp đứng ở bên này đại dương mà nghe tin dữ vỡ xuống trong lòng.
Bài thơ này con viết cho Ba, như một nén hương lòng, như một lời thưa chưa tròn chữ hiếu.
NGÀY BA ĐI
Ngày Ba đi,
con ở bên này đại dương
trong một căn phòng đóng kín,
trước mặt là kỳ thi quốc tịch,
ngoài kia là bầu trời không lối mở.
Sau lưng con
là tiếng gọi từ quê nhà
rơi xuống rất khẽ
mà lòng con đau
như vụn vỡ từng khúc ruột.
Con không về được
giữa một khoảnh khắc không thể rời đi.
Trước mặt là tờ giấy phải bước qua,
sau lưng là Ba
đang bước vào cõi không trở lại.
Điện thoại rung lên,
tin Ba yếu… rồi Ba đi.
Quê nhà ở ngay trong tim,
mà con lại
ở ngoài mọi cánh cửa trở về.
Ba nhắm mắt
ở một nơi con không kịp đến.
Con còn mở mắt
giữa đất người
mà đã mồ côi.
Con không có mặt bên Ba
khi hơi thở cuối cùng khép lại.
Không kịp nắm tay người,
không kịp gọi một tiếng
“Ba ơi…”
Con đứng im giữa đất người,
tim nghẹn như vừa rơi xuống vực.
Tờ giấy trước mặt
bỗng trở nên nhỏ bé đến tội nghiệp
so với một lần
được về bên Ba.
Con nghe rõ tiếng đất khép mộ
qua từng hơi thở nghẹn.
Nghe tiếng khóc của hai đứa con
… cũng chít khăn tang trên đầu,
mà lòng mình
câm lặng như tro nguội.
Ba ơi…
con không muốn để Ba đi một mình,
chỉ là con bị giữ lại
giữa đời,
giữa luật lệ,
giữa những điều không thể khác.
Ngày Ba nhắm mắt,
con cũng như chết lặng.
Không được nhìn mặt Ba lần cuối
là một vết đau
con mang theo
suốt phần đời còn lại.
Giờ đây, mỗi nén hương con thắp
đều run
như tay người có tội.
Con chỉ còn biết cúi đầu mà thưa với Ba:
con lỗi đạo hiếu
không phải vì con muốn,
mà vì con không thể về KỊP LÚC.
Ba đã đi xa, còn con thì vẫn ở lại với một vết khuyết không bao giờ đầy lại được. Con mang theo nỗi day dứt mang tên “không thể” suốt những năm tháng còn lại. Không thể về, không thể tiễn Ba lần cuối, không thể nói lời từ biệt. Con chỉ còn biết sống chậm hơn, lặng lẽ hơn, và thật tử tế với đời — như một cách giữ Ba ở lại trong từng nhịp thở. Con tin, ở một nơi rất xa nhưng rất gần, Ba vẫn hiểu cho nỗi bất lực của con ngày ấy. Và Ba vẫn ở lại, trong con, như chưa từng rời xa.
✍️ Nguyên Hiếu Lisa La 🙏🏻🙏🏻🙏🏻



