Thơ

Xin gọi “nó” là thành phố mùa đông

“Nó” bây giờ có lạ lắm không em?
hàng cây đứng như vào mùa thay lá
khung cảnh rất quen
mà người ta…
bảo lạ
Họ nói: “Nó” giống Thành phố
Paris, Belin hay xứ sở nào đó
… rất xa.

Thật ra…
đã từ lâu anh quen tiếng gọi “Thi ca”
“Nó” chính là quê hương anh sinh ra và chôn nhau cắt rốn
“Nó” có đặc thù riêng
rất mộc mạc bình yên như lời ru của mẹ
từ khi anh còn tấm bé
“Nó” đã ngự tim anh những xóm chợ nhà rầm
những con sóng bạc đầu thay mẹ vắng ru anh.

“Nó” có bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
cũng giống ở nơi em thôi
chỉ có khác nhau về không gian Đô thị
và không hiện đại như nơi em
có caffein nhấn nút
không có mùa Thu lá sắc tố vàng…
diệp lục
không đột ngột nhiệt độ xuống âm
hay băng tuyết nha em
chỉ có tình người ấm áp rất nhân văn.

Nhưng kể từ khi cơn bão Kalmaegi ập xuống đổi diện mạo “Nó” khác thường
cây cỏ xác xơ giao thông chia cắt
“Nó” đâu còn đẹp như khúc nhạc một thời…
trong trang sách, câu thơ.

“Nó” đã từng làm bao thi sĩ ngẩn ngơ
“Bàn thành Tứ hữu” (*)đến giờ còn nhắc
Trịnh Công Sơn vẫn còn vang bao ca khúc:
“Nắng thủy tinh, Dã trường ca, Biển nhớ, Diễm xưa…” (*)
hay… “Chiều một mình qua phố, Tạ ơn, Lời mẹ ru…”(*)
không chỉ là kí ức trở nình mà còn vọng mãi đến thiên thu
tác phẩm của ông như công trình kỳ vĩ
ôi…! Nghe sao mà bình dị
năm tháng gắn liền “Nó” với tên tuổi của ông.

Hôm nay anh về ướm lại bàn chân
gọi “Nó” bằng cái tên “Thành phố mùa Đông” mà không phải gọi Quy Nhơn như những lần em gọi
bởi sau cơn bão Kalmaegi (*)đâu còn gì để nói
cây cỏ buồn hiu
“Nó” trơ trọi
mắt thâm quầng.

“Nó” chưa hoàn hồn
và mắt chưa xanh
ngay cả hôm nay anh về nhìn vết lăn trầm còn in trên khuôn mặt “Nó”…

✍️ Vọngthanh
—————–

Ps/ (*)Bàn thành Tứ hữu. Là bốn người bạn ở thành Đồ Bàn) là tên gọi thân mật của một nhóm thi sĩ nổi tiếng ở Bình Định, gồm các nhà thơ: Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Yến Lan, và Quách Tấn, hoạt động mạnh mẽ trong phong trào Thơ Mới (khoảng 1936-1945). Họ là những tên tuổi lớn của thi ca Việt Nam, với tình bạn sâu sắc và những đóng góp văn học độc đáo cho vùng đất “Đất võ trời văn” này.

(*) Những tác phẩm đi vào lòng người của cố Ns Trịnh Công Sơn đã xuất xứ và gắn bó với mảnh đất Quy Nhơn.

(*) Cơn bão Kalmaegi 13 đổ vào miền Trung, trong khi tâm bão là Quy Nhơn, Bình Định cũ, nay gọi là tỉnh Gia Lai.
——-

Mến gửi anh Vọng Thanh

Đọc xong bài thơ anh viết, tôi không nghĩ mình đang ngồi với một tác phẩm mà như vừa nghe ai đó ngồi xuống bên cạnh, chậm rãi kể về quê hương bằng một tiếng gọi rất khẽ: “nó”. Chỉ một từ thôi, mà thấy thương. Thương vì cách gọi ấy không bóng bẩy, không tự hào, mà tha thiết như gọi một người ruột thịt đã đi qua quá nhiều đổi thay.

Trong mạch thơ, quê hương hiện lên qua những lớp ký ức quen thuộc, từng bản nhạc Trịnh, từng hơi thở thi ca của những bậc tiền nhân nơi “đất võ trời văn”. Tất cả được nhắc đến như những dấu vân tay in sẵn trong tâm hồn người con xa xứ.

Đọc đến đoạn trở về sau bão, lòng chợt chùng lại. Quê hương lúc này không còn là nơi để ngắm, mà là nơi để lặng im mà nhìn, mà đau. Cái đau không bật thành tiếng, chỉ âm ỉ như vết bầm chưa tan.

Khép lại bài thơ, tôi hiểu nỗi buồn này không của riêng anh. Đó là nỗi buồn chung của những người con khi thấy “nó” — quê hương mình — còn chưa kịp lành sau giông gió.

Xin gửi một lời nguyện cầu bình an đến “NÓ”.

🙏🏻 Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button