Thơ

Trở về khi người đã ra đi

Phạm Đình Chuân(Trầm Mặc Siêu)

Anh sẽ trở về… bắt nhịp con tim
Như Trường Tiền nối hai bờ Nam-Bắc
Bên ni bờ nhớ bên tê hiu hắt
Lặng thầm Hương Giang. Miệt mài mãi trôi!

Anh sẽ trở về… tô đậm nét môi:
Héo hắt bao lần. Huế hay hờn dỗi
Tay đan tay… mắt nhìn nhau bối rối
Chân bước hao gầy. Lầm lỡ nhịp thương!

Anh sẽ trở về… xao xuyến dòng Hương
Để soi bóng mình trong đôi mắt Huế!
Bóng thời gian trôi. Môi trầm mắt quế
Trầm mặc rêu phong. Sương phủ Hoàng Thành…

Anh sẽ trở về… tuổi chẳng còn xanh
Thuyền mỏi mệt gác dầm bờ Bến Ngự
Tóc điểm pha sương người khách lữ thứ
Nhịp chèo buông lơi. Sông lờ lững trôi…

Anh sẽ trở về… dẫu có đơn côi:
Tôn Nữ theo chồng rời xa bến vắng
Triền miên trong lòng một khoảng sông lặng
Lòng đớn đau… khi sóng dạt xô bờ.

Anh sẽ trở về… tiếng gọi hư vô!
Vọng về năm canh chuông chùa Thiên Mụ
Thầm lặng viễn du cánh chim di trú
Mòn mỏi chờ mong. Tan vỡ cung sầu!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button