Thơ

Xuân gợi bẽ bàng

Mồng ba gió nhẹ qua thềm
Tôi nghe xuân chạm êm êm trong hồn
Mùi hương lan, cúc, mai, hồng
Nắng vờn mái tóc bâng khuâng bên đời

Em qua nghiêng một tiếng cười
Tôi nghe rạo rực đất trời thanh tân
Áo bay lụa mỏng tơ vàng
Tôi hừng như khói trầm xuân dạt dào

Mắt em ánh biếc chênh chao
Một vì sao nhỏ rớt vào lòng tôi
Xuân thì chín đỏ son môi
Nồng nàn hương sắc bồi hồi ngất ngây

Tôi ngồi khắc khoải bàn tay
Xin em rộng lượng tôi vay chút tình
Bao năm tưởng dạ im lìm
Vì em bỗng hóa con tim dại khờ

Phải chăng xuân viết câu thơ
Hay tôi tự viết mộng mơ tuổi này
Rượu nồng chưa nhắp đã say
Say em, say mộng một ngày phù vân

Chiều rơi bóng nắng mỏng dần
Tôi nghe như gió lần khân chối từ
Dáng em lẫn khuất xa mờ
Nàng xuân gợi cảm bài thơ bẽ bàng …

Ps :Thôi thì tỉnh giấc mộng vàng

Về đi còn đứng chàng ràng mần chi…!Hihi
Xĩnh Vạn Na, mồng ba tết Bính ngọ, 19/02/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button