Thơ

Yêu xa

Yêu xa đó như gió chạm vào mây
Không nắm được nên lòng da diết nhớ
Giữa hai ta là ngàn trùng cách trở
Nhưng tim này vẫn chỉ một nhịp thôi

Em nơi đây phố sáng đèn rồi
Anh có thấy bầu trời bỗng khác
Tin nhắn đến như sao trong đêm lạc
Soi dịu dàng trên gối giữa đôi ta

Có những đêm nghe mưa ướt hiên nhà
Em chợt ước vòng tay anh xiết chặt
Chỉ màn hình thôi sao thấy lòng se sắt
Ngắm nụ cười mà hạnh phúc vô biên

Em học cách ôm anh bằng nỗi nhớ
Ôm qua đêm dài , qua những sớm mưa bay
Nỗi nhớ chừng ngày đêm như muốn vỡ
Chắc ở nơi này thiếu một vòng tay

Em lặng nghe giữa bao điều rất thật
Trong tim em vẫn khuyết một khoảng trời
Tin nhắn đến lòng bỗng như ngây ngất
Thế giới này chỉ còn mỗi anh thôi

Có những đêm nghe gió lùa qua tóc
Em ngỡ như hơi thở của người
Chạm màn hình mà bàn tay run rẩy
Như chạm vào da thịt của nhau thôi

Yêu xa đó là nghìn lần yếu đuối
Sao một lần nào ai dám buông tay
Bởi biết rằng nơi miền xa xôi ấy
Có người thương da diết tới nơi này

Em nhớ anh sao mà không chịu nổi
Nhớ mùi quen dù chưa chạm một lần
Nhớ cái ôm chưa bao giờ trọn vẹn
Mà trong phôn dẫu có đến vạn lần

Nếu mai này khoảng trời thôi cách trở
Em sẽ chạy về nơi anh đứng đầu tiên
Em sẽ khóc vì thấy mình hạnh phúc
Trên vai người giọt nước mắt bình yên

13/5/2026 SG

Huong Mrs-Le

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button