Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Giới thiệu tác phẩm “Rừng thu chưa khép”

| BÌNH THƠ |

Bài thơ “RỪNG THU CHƯA KHÉP ”

Rừng thu chưa khép hoa cúc nở
Chớm lạnh đông sang, rét lại về
Gió lướt mây bay nghiêng nhánh lá
Sầu vương hương cũ đượm câu thề

Trăng gối đầu non khơi nỗi nhớ
Mưa giăng cuối bãi dựng hồn quê
Lời xưa hẹn ước người còn đợi?
Bến cũ chiều rơi sương phủ che.

– TG Lê Văn Trước

Đọc “Rừng thu chưa khép”, ta có cảm giác như đang bước chậm vào một buổi chiều bảng lảng khói sương, nơi những chiếc lá cuối cùng còn vướng víu giữa gió thu và hơi lạnh mùa đông. Bài thơ gợi một nỗi buồn trong trẻo, không ủy mị, mà thấm dần như giọt sương tan trên lá cúc vàng.

Ngay từ câu mở đầu “Rừng thu chưa khép hoa cúc nở”, lòng ta đã khẽ run lên. Cái “chưa khép” ấy không chỉ là độ lệch của thời gian, mà còn là khoảng trống trong tâm hồn người chưa quên. Ở tuổi trung niên, khi đọc đến đó, ta thấy chính mình – vẫn còn giữ một góc thu chưa khép trong tim, một lời hẹn xưa chưa dứt.

Lời thơ không cầu kỳ mà thanh nhã. Ngôn ngữ giản dị, gợi nhiều hơn tả, rất hợp với tinh thần của thơ xưa: “ý tại ngôn ngoại”.

Các hình ảnh “hoa cúc nở”, “trăng gối đầu non”, “mưa giăng cuối bãi” được chọn lọc tinh tế, vừa là cảnh thu vừa là tâm cảnh.

Bài thơ của TG Lê Văn Trước khiến ta nhớ đến những áng thơ xưa: “Thu đi cho lá vàng bay, lá rơi cho đám cưới về” (Phạm Thiên Thư) hay “Em đi để lại con đường / Chiều nghiêng bóng nắng, đoạn trường chia phôi” (Nguyễn Bính). Ở đó, cũng là nỗi chia xa giữa người và mùa, giữa tình và thời gian.

“Trăng gối đầu non khơi nỗi nhớ” – hình ảnh ấy nhẹ như sương, mà thấm như lệ. Lời thơ này khiến tôi thấy lòng se sắt. Thu nào rồi cũng khép, chỉ có “lời xưa hẹn ước” vẫn mở ra trong ký ức – mỏng manh, mong manh mà chẳng thể tàn.

Rừng thu chưa khép, như lòng người chưa thôi nhớ…

Trân trọng biết ơn sự gởi gắm của tác giả !

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button