Thú vui tao nhã của người Huế

Tiếp theo bài viết về “Tiếng chim trong sương sớm xứ Thần Kinh”, bài ký sau chia sẻ đến @everyone thú chơi chim – một nét thanh tao, phản chiếu tâm tính hiền hòa và tinh tế của người đất Cố đô.
Huế nhiều chim là bởi nơi đây vẫn còn vườn xanh, sông mát, khí trời hiền hòa. Giữa không gian ấy, người ta dễ thương tiếng chim hót, dễ dừng lại giữa bộn bề mà lắng nghe. Ở Huế, phổ biến nhất là chào mào, rồi đến vành khuyên, họa mi, chích chòe, khướu. Mỗi loài có giọng riêng, có tính nết riêng – cũng như người Huế vậy, ai nấy đều nhẹ nhõm mà sâu sắc, ít nói mà nhiều cảm.
Thú chơi chim ở Huế đòi hỏi công phu và kiên nhẫn. Chim phải được phơi nắng buổi sớm, tắm nước trưa cho lông mượt, giọng vang. Thức ăn không chỉ là cám mà còn có chuối chín, cào cào, sâu gạo, tùy mùa mà thay đổi. Người chơi phải hiểu từng tập tính của chim, biết khi nào nó mỏi, khi nào nó hót. Cái thú ấy không chỉ là chăm vật nuôi – mà là học cách lắng nghe và thấu cảm.
Giờ đây, mỗi sáng chủ nhật, dọc bờ sông Hương hay ở các quán cà phê như Tịnh Tâm, Thuận Lộc, An Cựu…, người chơi chim lại tụ họp. Hàng chục lồng chim treo lủng lẳng, tiếng hót hòa cùng mùi cà phê thành bản nhạc quen thuộc của Huế. Người nghe không chỉ để phân cao thấp, mà là để chia sẻ niềm vui, sự an yên trong đời sống. Chính cái không khí chậm rãi, nhẫn nại ấy khiến thú chơi này không phân biệt tuổi tác – từ ông lão hưu trí đến chàng trai trẻ, ai cũng có thể tìm thấy một góc lặng cho mình trong tiếng hót ban mai.
Đôi khi, Huế còn tổ chức những cuộc thi chào mào Cúp vàng cố đô, quy tụ hàng trăm lồng chim. Tiếng hót vang rền nhưng không náo nhiệt – vẫn giữ cái vẻ điềm đạm, văn nhã của người Huế. Gần đây, thành phố khuyến khích người chơi đăng ký nguồn gốc rõ ràng, tránh săn bắt chim trời, để vừa giữ thú chơi thanh lịch vừa bảo vệ môi trường.
Chơi chim, xét cho cùng, là một cách tu dưỡng tính tình. Người nuôi chim phải kiên nhẫn, phải tinh tế, phải biết chờ. Trong lúc chăm chim, người ta học cách sống chậm, biết lắng nghe nhịp thở của thiên nhiên, của chính mình. Bởi thế, ở Huế, giữa cuộc đời đổi thay, tiếng chim vẫn vang – như tiếng lòng của một vùng đất luôn hướng về sự an tĩnh, thanh tao.
Tiếng chim sớm mai trước hiên nhà vẫn là thứ âm thanh khiến lòng tôi dịu xuống. Nó gợi lại bóng cha xưa, gợi lại cả Huế trong veo một thời. Giữa bao ồn ã, chỉ cần nghe lại tiếng chim hót, tôi lại thấy mình trở về – với Huế, với nếp sống cũ, và với phần hiền hòa nhất trong tâm hồn.
✍️Lisa La
📸 Thảo Nguyễn Đắc



