Mùi của Tết

… Mùi hương gọi Xuân sang, Tết tới …
Với riêng tôi, mùi hương là thứ dễ gây nghiện. Nó giúp tôi cảm nhận sâu sắc sự hiện hữu của đời sống và lưu giữ hồi ức. Mùi hương mở ra một địa hạt rất riêng của cảm xúc – nơi chỉ cần thoảng qua một làn hương, ký ức đã có thể ùa về: khi ngào ngạt, khi đặc quánh, lúc lại xốn xang đến lạ. Và trong vô vàn mùi hương ấy, có một mùi không thể gọi tên: mùi của Tết.
Tết – chỉ vỏn vẹn ba ký tự, nhưng mỗi lần chạm đến, lòng người lại khẽ rung. Nhất là với những ai từng đi qua những cái Tết thiếu thốn, cơ cực của ngày cũ, thì sự đủ đầy hôm nay càng trở nên đáng quý. Bởi vậy, mùi Tết với mỗi người đều rất riêng, rất thiêng – không ồn ào, nhưng sâu và bền.
Mùi của Tết không chỉ được cảm nhận bằng khứu giác. Nó là sự giao thoa của nhiều giác quan, hòa quyện thành một mùi hương rất khó gọi tên, nhưng đủ sức đánh thức những miền nhớ sâu kín nhất.
Mùi của lạnh
Với người Huế, Tết dường như phải có chút lạnh, chút mưa lất phất mới ra Tết. Trong cái không gian mưa phùn se sắt ấy, nhâm nhi một tách trà sen Hồ Tịnh thơm nhẹ, thoảng đâu đó mùi mứt gừng trên bếp than gần bên – chỉ vậy thôi cũng đủ làm lòng ấm lại.
Mùi của hoa
Mùi Tết còn là mùi của chợ hoa, của Thương Bạc những ngày cuối năm, nơi hương sắc của mai, lan, cúc, đào, thược dược, quật, vạn thọ… chen nhau nở rộ. Trong mùi hoa ấy có cả mùi mồ hôi của người trồng hoa, và niềm háo hức của người chọn hoa mang về chưng Tết — trong đó có Ba tôi. Ông có thể dành nửa ngày chỉ để chọn một cành mai vừa ý. Có năm mai Huế không nở, Ba lại lặn lội lên núi tìm cho được một cành mai thế đẹp, bông đều. Thú chơi mai ngày Tết với ông dường như đã thành nếp, thấm vào máu thịt.
Mùi của nếp nhà
Nhà tôi, năm nào cũng vậy. Sát Tết, Me thường mua vài bó lá xông, phơi cho héo, thêm ít vỏ bưởi, lá bưởi. Đến chiều ba mươi, sau bữa cơm tất niên, Me nấu một nồi nước lớn để cả nhà tắm gội, gột rửa bụi của năm cũ.
Mùi nếp nhà còn vương nơi sân nhà Ngoại, nơi cả nhà quây quần gói bánh chưng, bánh tét, cười nói râm ran trong đêm canh lửa. Là mùi nồi giấm đường sôi lăn tăn, mùi mứt gừng, mứt dừa, mứt bí đang rim trên bếp; là mùi nem, chả, tré nép nơi góc bếp quen.
Mùi của đoàn viên
Mỗi lần lật những tờ lịch cuối năm, những mùi hương ấy lại chực tràn về, nhắc nhớ sự đoàn viên, kéo tôi trở lại miền ký ức ấu thơ ấm áp. Giữa nhịp sống vội vã, xô bồ, những mùi hương ấy như chất keo lặng lẽ gắn kết tình thân, để rồi có lúc ta phải gói ghém, cất giữ rất sâu trong lòng.
“Mùi của Tết” – không có trong từ điển, cũng chẳng thể miêu tả trọn vẹn bằng lời, nhưng ai cũng hiểu. Đó là mùi của sum vầy, của thương yêu. Không phải mùi thơm riêng rẽ, mà là dư vị ấm áp khiến Tết trở nên khó quên.
Giáp Tết, giữa dòng xe nối dài trên xa lộ xứ người, tôi chợt nhớ mùi Tết thân quen khi ngang qua những khu chợ Việt. Với những đứa con xa quê, Tết chưa bao giờ khác đi. Vẫn là hương đất trời, là hơi thở của cỏ cây hoa lá. Tiết trời Cali cũng se lạnh, mưa cũng lất phất. Phong vị Tết nơi đây vẫn đượm mùi thương yêu, vẫn đầy dư âm của những khoảnh khắc đoàn viên.
Bởi mùi của Tết trong ký ức luôn dịu ngọt, nên Tết vẫn còn nguyên vẹn trong lòng người – dẫu ở bất cứ nơi đâu.
1/2026
Lisa La ✒️
📸 ảnh có bản quyền xin đừng sao chép



