Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Giới thiệu thi phẩm “Ngũ ngôn đón xuân Bính Ngọ” của tác giả Vĩnh Hữu Tâm Không

Đọc Ngũ ngôn đón mùa Xuân mới Bính Ngọ 2026, tôi có cảm giác đang bước vào một hành trình hơn là đọc một chùm thơ. Hành trình ấy bắt đầu rất khẽ, từ lúc tâm vừa chạm cái đẹp. Một đóa hoa nở, hương lan nhã lan ra, ánh đèn ấm lên khu vườn thiêng. Người làm nghệ thuật lúc này chưa nghĩ đến sáng tạo, chỉ lặng lẽ cúi đầu. Khi tâm lành vừa nở, thơ đã hiện diện, dù chưa thành chữ.

Từ rung động ban đầu ấy, người viết bước vào tĩnh lặng. Không phải để rút lui khỏi đời, mà để học cách buông những xao động không cần thiết. Ở yên giữa sắc màu và hương đăng, một nụ cười già hiền hiện ra. Đạo không ở lời giảng, mà ở sự an nhiên đã gột rửa bớt mong cầu. Nghệ thuật cũng vậy, càng nhẹ tay, càng gần bản chất.

Rồi người ấy dừng lại bên một bến nước. Dòng sông xưa vẫn trôi, đò không vội rời bến. Thơ không bị gọi tới, mà được chờ. Ở trạm này, người viết học thêm một cách buông: buông sự hấp tấp, buông cả ý muốn nắm giữ thời gian. Khi biết đợi, tâm mới đủ sâu để nghe.

Âm thanh cất lên từ sự lắng ấy. Không phải tiếng hạc của đêm tàn, mà là tiếng đàn từ bên trong. Phím có lúc khô, dây có lúc chùng, nhưng khi ngón tay còn gõ, âm nhạc vẫn hồi sinh. Buông ở đây không phải là bỏ, mà là không cưỡng ép. Nghệ thuật được tiếp tục bằng sự kiên nhẫn hơn là bằng tham vọng.

Trên dòng chảy ấy, ký ức tự nhiên hiện về. Những ngày xanh đã mất, bạn bè khuất bóng. Rượu xuân về, uống không đầy. Thiền không xóa nỗi buồn, chỉ giúp người viết buông cách bám víu vào nó, để buồn được đi qua như một phần của đời sống, không còn là gánh nặng.

Khi đã đi qua đủ lặng và đủ người, ngòi bút mới thật sự chạm mực. Trang đời lúc này thu nhỏ lại, chật vừa một nét. Viết không còn là nhu cầu thể hiện, mà là hành động buông xuống lần cuối – buông cái tôi của người viết, để chữ trở thành một giọt cam lồ rơi xuống chính đời mình.

Và khi con đường khép lại, mùa xuân hiện ra. Không phải xuân của tuổi trẻ, mà là xuân của sự chấp nhận. Tóc đã bạc, nụ cười vẫn duyên. Xuân chiều gọi xuân mai – như thơ gọi đời, như đời gọi lại thơ, nhẹ tênh sau khi đã biết buông.

Chùm ngũ ngôn này vì thế không chỉ đón một mùa xuân, mà ghi lại một lộ trình sống: tu để lắng, sống để hiểu, buông để nhẹ, và viết như một hệ quả tự nhiên. Thơ ở đây không đứng ngoài đời, cũng không cao hơn đời, mà lặng lẽ đi cùng – đủ sâu để ở lại.

Trân trọng giới thiệu thi phẩm

| Ngũ ngôn đón mùa Xuân mới Bính Ngọ 2026 |

LAN NHÃ

Hoa cười thơm lan nhã
Đèn sáng ấm vườn thiêng
Lạy Bồ-đề-tát-đoả
Tâm lành nở đoá sen.

Sắc màu vây tịnh thất
Hương đăng rộn lễ đường
Gió đưa luồng thơm mát
Sư già cười dễ thương.

BẾN

Im lìm bên bờ vắng
Sông xưa vẫn lặng lờ
Xuân điệu đàng chút nắng
Đò chờ bóng khách thơ.

NHẠC

Đêm tàn ngưng tiếng hạc
Huyền cầm trổi khúc phiêu
Tiếng lòng tuôn nhịp lạc
Gọi hoa nắng xua nghèo.

NHỚ BẠN

Chuỗi ngày xanh đã mất
Lịch rơi những giờ vàng
Bạn thân bao thằng khuất
Rượu xuân về uống khan.

ĐÀN

Phím đàn khô gió bụi
Ngón già bận gõ thơ
Dây chùng căng trở lại
Liên khúc rộn giang hồ.

GIŨ

Trôi nghìn năm bất tuyệt
Nước cười khóc đục trong
Nắng soi dòng sinh diệt
Bóng vừa giũ rêu rong.

BÚT

Ngòi tà thương nhớ mực
Đen quánh đỏ bầm khô
Trang đời thu nhỏ chật
Nét loang nước cam lồ.

BỖNG DƯNG

Từng ngày vui với trẻ
Quấn quýt bé thơ ngây
Quên thời không sớm trễ
Bồ thơ bỗng dưng đầy.

TRANH

Đếm chi duyên buồn khổ
Đo sao được vô cùng
Xuân tàn mai vẫn nở
Tranh mới tưng bừng xuân.

ẢNH

Phố vui dừng chớp mắt
Vườn đọng nét chân quê
Mầm xuân tươi vồng đất
Bé xinh múa bên hè.

XUÂN

Tóc dài thương tiêu muối
Rắc bạc trắng qua vai
Cười duyên khi thêm tuổi
Xuân chiều gọi xuân mai

.
TKVH

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button