Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Phạm Ngọc Du một miền thơ từ Sa Đéc Và Btv Lê Hương

Tuần này, Sắc Màu Việt mời quý thi hữu cùng về Sa Đéc, gặp nữ sĩ Phạm Ngọc Du.

Chị đã bước sang tuổi bảy mươi. Trong thơ vẫn là những buổi chiều, dòng sông, vầng trăng trên mặt nước, tà áo trắng và những mùa hoa.

Phạm Ngọc Du ít kể về mình. Chị thường để cảnh vật đi vào câu thơ trước.

Ai cũng có một thời con gái

Thời dễ thương

dễ nhớ

dễ giận hờn…

Rồi tà áo trắng của một thời đi học:

Thời con gái với hai tà áo trắng

Một quãng đời chỉ học với mộng mơ

Một quãng đời ai cũng bảo rất thơ

Mà lại thấy như là mình rất khổ!

Một thời con gái trở về qua màu áo, đầm sen và đôi mắt cười:

Mây trời ai nhuộm màu xanh

Áo em ai nhuộm thành màu thiên thanh?

Đầm sen bát ngát trong lành

Hương sen nhẹ thoảng, long lanh mắt cười.

Rồi chiều xuống.

Chiều về

Cuồn cuộn

Mây xa

Vẩn vơ

Ngắm ánh dương tà…

Có lúc là bước chân trở lại nơi xưa:

Ta về

Bóng cũ

Chênh vênh…

Trở về chốn cũ

Bâng khuâng

Ngỡ ngàng…

Đường vẫn đó. Nắng vẫn cuối trời.

Xa nhau, em vẫn nhớ hoài

Đường xưa lối cũ, nắng phai cuối trời

Nhớ anh

Một thoáng chơi vơi

Bây giờ tóc rụng, bên đời quạnh hiu…

Rồi dòng sông Tiền đi vào thơ chị.

Bến sông Tiền có Người chờ trăng mộng

Nước vô tình làm xao động lòng Ai…

Lục bình ơi sao cứ mãi trôi hoài

Để Ai đứng một mình trong gió lộng!

Lục bình cứ trôi. Trăng xuống mặt nước.

Ôi đẹp quá!

Trăng nằm soi bóng nước

Ai ngẩn ngơ

Muốn chạm ánh trăng lan…

Muốn nâng niu

Nhẹ vớt bóng trăng vàng…

Đọc đến đây, Sa Đéc dường như rất gần. Một bến sông, gió lộng, lục bình và bóng trăng chao trên nước.

Trong thơ Phạm Ngọc Du còn có hoa.

Hoa hồng. Hoa quỳnh. Những cánh hoa nở rồi tàn theo mùa của mình.

Trăm hoa để lại một quả hồng

Lưu giữ thâm tình có phải không

Để ngày ta ngắm càng thêm nhớ

Nhớ quỳnh hương tỏa tối mênh mông…

Và hoa quỳnh:

Thương em, loài hoa trắng

Tinh khôi và trinh nguyên

Đêm nở

Sáng vội tàn

Hương đời luôn nhẹ tỏa.

Một đời hoa rất ngắn. Hương vẫn còn trong câu thơ.

Bảy mươi tuổi, người phụ nữ Sa Đéc ấy vẫn ngồi trước một buổi chiều, nhìn dòng sông trôi, ngắm trăng xuống nước, nhớ một tà áo cũ và chờ một đóa quỳnh nở trong đêm.

Tuần này, xin mời quý anh chị và các bạn cùng Sắc Màu Việt gặp nữ sĩ Phạm Ngọc Du, nghe chị kể đôi điều về mình và cùng BTV Lê Hương bước vào miền thơ ấy.

Một miền thơ có sông Tiền, có lục bình, có trăng, có hoa. Và đâu đó, vẫn thấp thoáng tà áo của một thời con gái.

BAN BIÊN TẬP

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button