Thơ

Bến cũ hoàng hôn, không gió nữa

Ừ thôi, thôi nhé tàn tro cũ
Để gió mang về cõi xa xôi
Có những yêu thương rồi khép lại
Như dòng sông cũng phải ra khơi

Em bước qua đời, như mây trắng
Không còn day dứt chuyện đầy vơi
Cách nhìn cũng đã thêm bình thản
Ừ thì nông nổi, thuở đôi mươi

Bến cũ hoàng hôn, không gió nữa
Chỉ còn cây đứng lặng bên trời
Con chim cuối bãi thôi kêu lẻ
Mưa cũng quên rồi, tiếng lệ rơi

Ta đã từng đau, như biển động
Tưởng lòng không thể sáng lên rồi
Mà qua năm tháng dài im lặng
Vết thương nào, cũng phải nguôi thôi

Hỡi lúc nhớ người, nào trách cứ
Chỉ thương một đoạn mộng xa rời
Hai người đi lạc trong mơ ước
Nên lỡ đánh rơi mất một người

Giờ gặp lại nhau, nơi phố cũ
Có khi chỉ đủ một nụ cười
Không còn níu áo nhau như trước
Mắt buồn nhưng, đã biết yên rồi

Ta hiểu tình yêu, không mãi mãi
Nhưng điều đẹp nhất vẫn đó thôi
Là khi nhắc lại người năm ấy
Tim chẳng dỗi hờn khóc trên môi

Ta muốn mai này, em hạnh phúc
Mong đời diễm tuyệt với em thôi
Còn ta, ta giữ tình im lặng
Giữa cõi hoàng hôn.. giữa cuối trời ..

Miên Hanh; 14.9.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button