Thơ

Biết mần răng bây chừ …

Có những lời yêu thương không cần hoa mỹ, cũng chẳng cần thề thốt. Chỉ một cái “làm nư” giận dỗi, một cánh dù nghiêng che về phía người thương trong cơn mưa chiều rỉ rả đã vừa đủ để nói lên trọn vẹn nỗi niềm.

“BIẾT MẦN RĂNG BÂY CHỪ ..” là hình ảnh vừa ngây ngô, vừa láu lỉnh, vừa tinh quái mà cũng vừa thực thà. Có thể đó là một sự khôi hài dễ thương, nhưng lại ẩn chứa một cung bậc thủ thỉ rất mộc mạc, rất đời thường mà niềm yêu thương luôn hiện hữu ngay cả trong những giận hờn vu vơ, luôn hiện hữu nơi mà trái tim đã biết cách “tự hư” để được thương yêu lấy nhau, để được ấm áp thêm mãi mãi ..

==================

BIẾT MẦN RĂNG BÂY CHỪ ..

Chao ôi cái làm nư
Bây chừ tui mới hiểu
Lần ni lại một kiểu
Biết mần răng bây chừ

Giận chi the thía rứa
Tui có chi mô nà
Chỉ tự nết thiệt thà
Lỡ miệng rằng hôm nớ

“Phía hoàng hôn xa xa
Tà áo tím ai qua
Suối tóc huyền e ấp
Như mời gọi hồn ta”

Rứa rồi, ôi sấm chớp
Đùng đùng những phong ba
Ào ào hơn bão tố
Làm tui tởn tới tra

Nhưng mụ mô đã biết
Rằng câu cuối chưa ra
“Tui giựt mình tỉnh ngộ
Ơ răng hư rứa ta”

Thôi từ ni tui nhớ
Nhớ mãi cho tới tra
Nói thiệt lòng tui hỉ
Chỉ có mụ thôi mà

Ôi chao chừ mới hiểu
Té ra mụ làm nư
Hôm ni mới một kiểu
Mơi tê biết răng chừ ..

Miên Hanh; 28.9.2025.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button