Thơ

Chưa một sát na

Sương đọng trên chiếc lá
Sáng thứ Sáu bình yên
Ngồi bên tách cà phê
Và, bài thơ dang dở

Buổi sáng về ngang ngõ
Gánh hàng rau vào phố
Trên vai cô gái nhỏ
Của một thời xa xưa

Bây giờ tôi đã già
Tóc ngả màu mây trắng
Bây giờ nơi chốn cũ
Mùa Thu vàng hơn xưa

Những ngày nắng ngày mưa
Có những điều chưa nói
Như chiếc lá về cội
Chưa kịp một sát-na

Lvt 08/01/2026

Lời ban biên tập:

Kính gửi anh Lê Văn Trước

Sát-na — khoảnh khắc rất nhỏ, nhỏ đến mức vừa chạm đã tan. Đời sống thường trôi đi chính ở những giây phút như thế, không kịp gọi tên.

Bài thơ mở ra trong một buổi sáng yên: giọt sương còn đọng, tách cà phê chưa nguội, thứ Sáu bình thản đi ngang. Mọi thứ dừng lại vừa đủ, như thể chỉ cần chậm thêm một nhịp, khoảnh khắc ấy đã rời tay.

Ký ức hiện về qua dáng cô gái gánh rau, không lời, không hẹn. Hình ảnh ấy đi ngang đời người nhẹ như hơi thở, để rồi khi tóc đã ngả màu mây, nơi chốn cũ bỗng vàng hơn — không phải vì mùa khác, mà vì lòng đã sâu.

Khổ cuối lắng lại. Có những điều chưa kịp nói, như chiếc lá còn chần chừ trước khi về cội. Chỉ thiếu một sát-na, nhưng chính khoảnh khắc nhỏ nhoi ấy, lại là nơi đời người để rơi nhiều nhất.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button