Thơ

Một mình tôi với một mình tôi

Thôi không chờ đợi nữa
Rồi mọi sự cũng quen
Không buồn vì thiếu lửa
Dù rằng lòng mình buồn

Đường xưa vàng lá úa
Tuổi già thở hơi lên
Cánh cửa luôn hé mở
Gió đến là đi liền

Ban đầu nghe thấy sợ
Nhưng riết rồi cũng quen
Qua lâu rồi mới rõ
Sự chết cạnh bên mình

Ta cần phải hiểu biết
Để đỡ lo đêm dài
Khi sức khỏe mỏi mệt
Là lúc chắp cánh bay

Từ từ rồi cũng đến
Sẽ phôi phai tháng ngày
Ta sẽ được nhắm mắt
Nhìn về nghìn trùng lai

Khi nắng chiều sắp tắt
Hãy chuẩn bị quay đầu
Đừng quan tâm được mất
mang theo được gì đâu

Thôi chẳng còn chờ nữa
Bước giữa đời sắc màu
Như chiếc lá vàng úa
Rơi xuống đất nằm sâu

Đường quen sẻ thành lạ
Mưa nắng ở trên đầu
Không có gì bất khả
Những vệt máu khóc nhau

Xĩnh Vạn Na, 10/01/2026

Lời ban biên tập:

Anh Dũng Tôn Thọ Dương ơi

Em đọc bài thơ của anh mà thấy như anh đang nói chuyện với chính mình. Có những câu làm em ngồi yên, như “riết rồi cũng quen” hay “sự chết cạnh bên mình” – không buồn nhiều, chỉ là đã hiểu. Em thấy anh không còn sợ nữa, mà đang học cách sống chung với cô đơn, với tuổi tác, một cách bình thản. Em thích nhất là câu “đừng quan tâm được mất / mang theo được gì đâu”, nghe nhẹ mà sâu, như lời anh tự dặn mình trước khi buông. Hình ảnh chiếc lá vàng úa rơi xuống đất nằm sâu làm em nghĩ: anh đã nhìn đời như một vòng tròn khép, không tiếc nuối. Đọc xong, em không thấy nặng lòng, chỉ thấy anh đang quay đầu rất chậm, rất tỉnh, để sống cho trọn phần còn lại – và điều đó làm em vừa quý, vừa kính anh.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button