Cùng con viết khúc dạo đầu

Khi tia nắng đầu tiên len qua kẽ lá, dịu dàng đậu xuống ô cửa sổ, tôi thấy mình chìm trong một khoảng lặng rất riêng. Mùi hương cà phê nồng nàn quyện trong những nốt nhạc bồng bềnh, dệt nên một bầu không khí bảng lảng như sương. Chính trong phút giây ấy, khi vô tình chạm vào những dòng tâm tưởng của Lisa La, lòng tôi chợt thắt lại. Một nỗi xót xa mơ hồ dâng lên, khiến trái tim vốn đang bình yên bỗng chốc chùng xuống, rưng rưng theo từng con chữ.
Câu nói: “Đứa trẻ bất hạnh dùng cả cuộc đời để chữa lành tuổi thơ. Còn đứa trẻ hạnh phúc, mang theo tuổi thơ để ôm ấp cả cuộc đời” nghe sao mà thương, mà thực đến vậy. Hóa ra, tuổi thơ không chỉ là những tháng ngày đã qua, mà nó là một thực thể sống động, chảy trôi trong huyết quản của mỗi người trưởng thành. Nó có thể là một túi sưởi ấm giữa mùa đông giá rét, nhưng cũng có thể là một vết thương sâu hoắm mà thời gian đôi khi chỉ làm mờ đi chứ chẳng thể xóa nhòa. Ta chợt nhận ra rằng: mỗi bước chân ta đi hôm nay, thực chất đều mang theo dư chấn của những nốt nhạc đầu tiên trong bản trường ca mang tên “ngày thơ bé”.
Thật vậy, tuổi thơ là khúc dạo đầu của một trường ca, bản nhạc ấy có thể trong trẻo như tiếng suối, cũng có thể trầm mặc như tiếng lá rơi, nhưng nó quyết định âm hưởng của toàn bộ những chương hồi phía sau. Nếu khúc dạo đầu được dệt bằng giai điệu yêu thương và vỗ về, thì bản trường ca cuộc đời dù có ngân lên những nốt cao xé lòng, vẫn sẽ lưu giữ những nốt trầm ấm áp để ta tìm về neo đậu. Đó là khi người ta nhặt nhạnh những mảnh ký ức êm đềm của ngày cũ, để khâu vá và lấp đầy những khoảng trống hoang hoải trong những ngày giông bão. Một ánh nhìn khích lệ từ cha, một cái xoa đầu dịu dàng của mẹ, ấy chính là những nốt trầm xao xuyến, giữ cho tâm hồn ta không lỗi nhịp trước những cám dỗ phù hoa hay những đổ vỡ của đời người.
Nhưng cũng có những bản trường ca khởi đầu bằng những nốt lặng buồn tê tái, hay những âm thanh lạc điệu của sự tổn thương. Khi đó, người trưởng thành phải vừa đi vừa viết lại giai điệu cho chính mình. Họ dùng cả cuộc đời để điều chỉnh lại từng cung bậc, để vá víu những nốt nhạc vụn vỡ rạn nứt từ thuở ấu thơ. Hành trình ấy nhọc nhằn hơn, nhưng cũng kiên cường hơn, bởi họ đang tự viết nên một chương mới tự chữa lành cho chính tâm hồn mình.
Suy cho cùng, dù khúc dạo đầu rực rỡ sắc hoa hay trầm luân sắc xám, bản trường ca cuộc đời vẫn lặng lẽ tuôn chảy dưới bàn tay chỉ huy của vị nhạc trưởng là chính ta. Đừng để những nốt nhạc u sầu của ngày cũ làm lỗi nhịp cả bài ca rạng rỡ của ngày mai. Hãy cứ để tuổi thơ – dù là mật ngọt hay những vết xước – hóa thành chất liệu thanh cao cho tâm hồn, để mỗi khi cất tiếng hát giữa nhân gian, ta thấy mình vẫn vẹn nguyên một trái tim biết rung cảm và khát khao yêu thương đến tận cùng.
Những dòng chảy ký ức của Lisa La đã khép lại, nhưng giai điệu yêu thương vẫn còn ngân mãi. Tôi nhận ra rằng, chúng ta không thể viết lại đoạn dạo đầu của đời mình, nhưng có thể dệt nên một bầu trời xanh trong cho con trẻ. Xin đừng để những nốt trầm đau thương của mình làm lỗi nhịp khúc hát ngây thơ của con. Hãy để con được là chính mình, tự do, rực rỡ và hồn nhiên giữa cuộc đời. Trả lại cho con một miền tâm hồn vẹn nguyên, nơi tiếng cười kết thành hành trang, chính là cách chúng ta cùng con viết tiếp bản trường ca hạnh phúc nhất🌺♥️



