Giữa phù du cuộc đời

Ta có nghe nhầm không
Mưa rơi như tiếng thở
Mỏng như tơ nhung nhớ
Vắt ngang chiều cô đơn
Sỏi đá cũng chập chờn
Nghe hồn đêm trở giấc
Một phiến tình rất thực
Mà ngỡ tựa chiêm bao
Hay đã nghe thật sao
Bên cô phòng góc nhỏ
Có giọt buồn vừa ngỏ
Rơi xuống cốc cà phê
Đắng như một lời thề
Đã lỡ thành dang dở
Từng giọt rơi, từng nhịp
Nhẩm đếm nỗi lòng ai
Ngoài trời mưa miệt mài
Như thời gian không ngủ
Gõ lên miền ký ức
Những tiếng động mơ hồ
Ta bỗng thấy bơ vơ
Như cành hoa trước gió
Em xa rồi, phương đó
Sao gần tựa làn hương
Ôi đôi mắt ta thương
Mắt buồn trong đêm vắng
Soi tim ta cay đắng
Như lệ nến hao gầy
Ta muốn giữ bàn tay
Đã trôi qua mùa cũ
Muốn ôm từng hơi thở
Em để lại trong phòng
Sao trời cứ mênh mông
Mà lòng ta chật quá
Nỗi nhớ không tan nhạt
Cứ đầy như cơn mưa
Em xa tự bao giờ
Mà hồn ta chưa biết
Cứ ngỡ người tha thiết
Ở cuối một con đường
Ta yêu đến lạ thường
Yêu từng giây rất nhỏ
Yêu tiếng mưa ngoài ngõ
Yêu cả giọt cà phê
Bởi trong vị tái tê
Vị môi em ngày trước
Ngọt ngào và bỏng rực
Như hỏa diệm trong tim
Đêm nghiêng xuống lặng im
Cho hồn ta rất vội
Sợ thời gian cuốn trôi
Một thời yêu rực rỡ
Tuổi xuân như hơi thở
Đẹp đó rồi mong manh
Nên ta yêu thật nhanh
Sợ đời tan vụt mất
Mưa vẫn rơi rất thật
Lòng vẫn nhớ rất sâu
Ta với bóng canh thâu
Ngồi nghe đêm thổn thức
Chỉ tình yêu là thực
Giữa phù du cuộc đời
Dẫu em xa muôn nơi
Tim này, vẫn đợi mãi ..
Miên Hanh; 09.4.2026.



