Đêm tự tình cùng thơ

Có những cái tưởng chừng như bất tử
Là tình yêu là hơi thở con người
Rồi một ngày bỏ ta rồi đi xa
Hoa bất tử rồi một ngày tàn úa
Trăm năm nữa vạn lần trăm năm nữa
Nắng rồi mưa, mưa rồi nắng. Ngang về
Nắng vàng úa, mưa mục rửa. Cõi mê
Một chiều nào rỉ rả mưa lê thê
Anh sẽ trốn giam mình trong gác vắng
Chạy trốn đời chạy trốn cõi nhiêu khê
Sẽ một chiều anh về ngang ga xếp
Không người đưa không kẻ đón. Nhẹ nhàng
Đến và đi nhẹ tênh như bụi phấn
Sông vẫn chảy chuyến tàu lại lên đường
Phải không em yêu em là hữu hạn
Rồi một ngày chuyến tàu anh chuyển bánh
Rời xa em gió thu về lành lạnh
Cõi tạm này phải ta luôn là khách?
Đêm lặng lẽ ta soi hình trên vách
Đêm đã qua đêm tự tình cùng thơ.
Lvt 11/08/2024
Lời ban biên tập:
Mến gửi anh chị Lê Văn Trước
Bài thơ mang giọng tự tình trầm lắng, nơi tác giả đối thoại với chính mình về sự mong manh của đời người. Từ ý niệm tưởng chừng bất tử của tình yêu, dòng suy tưởng dần mở ra cảm thức vô thường qua nắng. mưa, những chuyến tàu đến. đi. Nhịp thơ nhiều chỗ bị ngắt bằng dấu chấm rồi tiếp bằng vài từ ngắn, tạo cảm giác đứt đoạn như nhịp thở của suy tư và thời gian. Ga vắng, gác nhỏ, cõi tạm… hiện lên như những trạm dừng của kiếp người. Sau tất cả, chỉ còn đêm và thơ lặng lẽ chứng kiến nỗi tự tình sâu kín ấy.
Kính chúc anh chị luôn an lạc 🙏🏻



