Phù dung (Một ngày hoa, một đời người.)

Có những loài hoa nở rực rỡ suốt cả mùa, nhưng cũng có những loài hoa chỉ cần một ngày để nói hết câu chuyện của đời mình. Phù dung là một loài hoa như thế. Buổi sớm, hoa hé nở trong trẻo như giọt sương đầu ngày. Đến trưa, sắc hồng dần đậm hơn, như tuổi đời đi qua những tháng năm rực rỡ. Và khi chiều xuống, màu hoa sẫm lại, lặng lẽ khép mình trước khi tan vào bóng tối.
Nhìn một đóa phù dung nở rồi tàn trong một ngày, người ta dễ liên tưởng đến vòng quay của đời người. Có sinh thì có diệt, có đến thì có đi. Cánh hoa rơi không phải là kết thúc, mà chỉ là một phần trong dòng chảy bất tận của tạo hóa. Giống như chiếc lá vàng rời cành khi mùa thu đến, sự ra đi ấy lại mở đường cho một mầm sống mới bắt đầu.
Trong lăng kính của thiền học, phù dung không gợi nên nỗi buồn của sự tàn phai, mà nhắc nhở con người về sự “vô thường” của vạn vật. Hoa biết mình sớm nở tối tàn, nhưng vẫn nở trọn vẹn trong khoảnh khắc được sống. Không tiếc nuối, không oán than. Chỉ lặng lẽ dâng hiến sắc hương ngắn ngủi cho đời.
Bởi vậy, phù dung dường như dạy con người một bài học giản dị: khi hiểu được tính tạm bợ của kiếp nhân sinh, lòng người sẽ nhẹ hơn. Được và mất, vui và buồn, cuối cùng cũng chỉ như cánh hoa buổi chiều rơi xuống đất. Điều còn lại không phải là thời gian dài hay ngắn, mà là cách ta sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc.
Một đóa phù dung nở trong một ngày. Nhưng trong cái mong manh ấy lại ẩn chứa một vẻ đẹp rất lớn: vẻ đẹp của sự chấp nhận và buông bỏ. Và có lẽ, khi nhìn cánh hoa lặng lẽ khép lại trong ánh hoàng hôn, người ta cũng hiểu thêm một điều rằng đời người, suy cho cùng, chỉ là một cuộc ghé qua rất ngắn của cõi tạm…rồi lại hòa vào dòng chảy mênh mông của đất trời.
PHÙ DUNG
Đốt mảnh hồng trần thả khói bay
Vùi sâu mộng tưởng những bi hài
Rửa mê bôi đắm thời ngây dại
Mượn bóng trăng tà để tiễn say
Xào xạc vàng thu tiếng lá rơi
Trời xanh thoảng vọng tiếng ru hời
Một vòng sinh tử bao người đợi
Cát bụi vô thường chỉ thế thôi!
Một đời như đóa Phù Dung nhỉ!
Buông bỏ mà đi nhẹ thếch lòng
Được mất khi về nơi cát bụi
Chỉ là cõi tạm chỉ hoài mong!
Hồ Thanh Sơn



