Văn hóa dân gian

Giỗ tổ nghề kim hoàn

- tản văn “lửa thử vàng - gia nan thử sức”

Tháng Chạp âm lịch, tùy theo từng vùng, người làm nghề kim hoàn lại sửa soạn hương đăng cho ngày giỗ Tổ. Đó là ngày những người thợ vàng bạc tưởng nhớ Cao Đình Độ, vị Tổ nghề được truyền tụng ở miền Bắc. Ông người đã đặt nền móng cho một nghề tinh xảo, nơi từng ly, từng chỉ đều gắn liền với chữ Tín và danh dự của người thợ.

Bàn thờ Tổ nghề kim hoàn thường nhỏ gọn nhưng trang nghiêm. Nén hương được thắp lên, người làm nghề Kim Hoàn cúi đầu không chỉ để tri ân người khai nghề, mà còn để nhắc mình giữ tay ngay, cân chuẩn, lòng sáng. Bởi vì với nghề kim hoàn, chỉ một sai lệch nhỏ cũng đủ làm tổn thương niềm tin của người trao gửi.

Nghề kim hoàn là nghề của lửa. Không có lửa, vàng không thể thành hình; không qua nung nấu, kim loại không thể tinh luyện. Nhưng lửa trong nghề kim hoàn không chỉ là lửa vật chất. Đó còn là thứ lửa thử thách lòng người. Vàng thật không sợ lửa, người thợ thật không sợ kiểm chứng. Bởi vậy, nghề này từ lâu đã gắn với một chuẩn mực đạo đức khắt khe: làm đúng, cân đủ, không gian trá, không mập mờ.

Trong đời sống văn hóa, vàng không chỉ là kim loại quý. Vàng tượng trưng cho giá trị, cho sự bền vững, cho niềm tin được ký thác. Người mang vàng đến tiệm kim hoàn không chỉ mang theo của cải, mà còn mang theo hy vọng, kỷ niệm, thậm chí cả phận đời: đôi nhẫn cưới, chiếc vòng thôi nôi, món hồi môn, hay chút tích cóp phòng khi cơ nhỡ. Người thợ vì thế không chỉ làm ra sản phẩm, mà đang giữ hộ niềm tin của người khác.

Cũng như vàng phải qua lửa mới rõ thật, giả, con người trong nghề kim hoàn cũng được thử qua năm tháng. Tay nghề có thể học, kỹ thuật có thể truyền, nhưng chữ Tín thì không thể vay mượn. Ở nhiều gia đình làm nghề kim hoàn truyền thống, chữ Tín được coi như gia bảo. Một cân vàng đủ tuổi quý hơn mười lời quảng cáo; một lần giữ đúng lời hẹn quý hơn mọi sự phô trương.

Giỗ Tổ nghề kim hoàn vì thế không chỉ là nghi lễ nghề nghiệp, mà còn là dịp người thợ nhìn lại mình sau một năm “qua lửa”. Lửa đã tôi tay nghề ra sao, và cũng đã thử thách lòng người thế nào. Giữ được tay sạch, lòng trong giữa chốn lợi danh không dễ, nhưng chính điều ấy làm nên phẩm giá của nghề.

Giữa thời đại công nghiệp, khi vàng bạc có thể được đúc hàng loạt, nghề kim hoàn thủ công vẫn giữ một vị trí riêng bởi sự tinh xảo và trách nhiệm cá nhân. Trong từng nhát dũa, từng lần cân chỉnh, người thợ vẫn lặng lẽ giữ một triết lý xưa: làm vàng trước hết là làm người, giữ nghề trước hết là giữ đạo.

Giỗ Tổ nghề kim hoàn, vì thế, không chỉ là ngày tưởng nhớ Ông Cao Đình Độ, mà còn là ngày nhắc nhau một điều giản dị mà nghiêm cẩn: vàng quý vì tinh khiết, nghề quý vì chữ Tín, và con người chỉ thật sự sáng khi không sợ bước qua lửa thử lòng mình.

Xin mạn phép kết lại tản văn này với lời thơ sau:

“Lửa nung mới biết vàng bao tuổi

Gian khó soi ra sức mỗi người

Giữ được chữ TÍN qua lửa đỏ

Tay nghề sáng mãi giữa đời trôi”.

✒️ Lisa La

 

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button