Giới thiệu tác giả Hồng Hạnh và tác phẩm “Chiếc khăn”

Xin được gọi Chị bằng hai từ “nghệ sĩ” bởi chị như một người dạo chơi trên cả hai miền cảm xúc: âm thanh và con chữ. Khán giả biết đến chị như một giọng ca nữ truyền cảm, ngọt ngào, từng gieo vào Sắc Màu Việt những rung động rất riêng.
Vì thế trên góc độ nghệ thuật, nếu âm nhạc của chị Hồng Hạnh là phần cảm xúc được cất lên ở những nốt bổng, thì văn xuôi của chị lại chọn đi vào vùng trầm, nơi cảm xúc lắng sâu để ở lại lâu hơn.
“Chiếc khăn” ra đời trong mạch cảm xúc ấy, như một lời tự sự dịu dàng, nơi niềm đam mê nghệ thuật của chị không chỉ vang lên thành tiếng, mà còn ngân dài trong văn xuôi.
Khi đọc “Chiếc khăn”, tôi có cảm giác mình vừa chạm vào một vùng ký ức rất mỏng, nơi tình yêu không cần được gọi tên bằng những gì quá lớn lao, mà tự hiện hữu qua sự đồng điệu lặng thầm giữa hai tâm hồn trẻ.
Bút lực của chị Hồng Hạnh không chọn phô bày cảm xúc bằng cao trào hay bi kịch. Ngược lại, câu chữ đi chậm, nhẹ, đặt niềm tin vào những chi tiết rất đời thường: một băng ghế gỗ cũ, vài nét chì nguệch ngoạc, mùi mưa đầu mùa, và đặc biệt là một chiếc khăn len. Một vật nhỏ bé nhưng đủ sức giữ ấm cả một thế giới riêng. Ở đó, yêu thương không cần lời hứa, chỉ cần chung một hướng nhìn và một nhịp rung cảm.
Điều đáng quý trong “Chiếc khăn” là giọng kể nữ tính, mềm nhưng không yếu; lãng mạn nhưng không ủy mị. Tác giả hiểu rõ giá trị của sự im lặng, để khoảng trống giữa các đoạn văn tự nói lên chiều sâu cảm xúc. Có những câu đọc xong, ta không muốn phân tích, chỉ muốn dừng lại… như dừng dưới một gốc cây mưa … để nghe lòng mình chậm lại.
Văn đàn Sắc Màu Việt chào đón một cây bút mới với tinh thần viết tử tế, giàu trực cảm và có khả năng giữ lại những khoảnh khắc rất mong manh của tình yêu – điều dễ trôi tuột nhất giữa đời sống gấp gáp hôm nay.
Hy vọng từ “Chiếc khăn”, chị Hồng Hạnh sẽ còn tiếp tục đi xa hơn trên con đường chữ nghĩa của mình, vẫn với nhịp viết lắng sâu ấy – viết để giữ ấm, để trao gửi những rung cảm hiền hòa đến với những người yêu mến chị.
Cảm ơn chị Hồng Hạnh đã cùng viết – đọc và ca hát.
Tác phẩm “Chiếc khăn”
“Hai đứa ngồi cạnh nhau trên băng ghế gỗ cũ… nơi nhìn thẳng ra xa,một chân trời đang lịm dần trong sắc tím của hoàng hôn.
Hai tâm hồn mộng mơ,chưa biết đến cơm áo gạo tiền.
Anh thích hội hoạ,bỡi vậy nên luôn nhìn thấy màu sắc trong những điều vụn vặt nhất có thể.
Còn Em,người có thể nghe thấy giai điệu từ những tiếng lá rơi.
Hai đứa đến với nhau không phải bằng những lời thề thốt,hứa hẹn mà bằng một sự thấu hiểu đến lạ kỳ.
Khoảnh khắc:
Chiều hôm đó,anh lấy ra một tờ giấy nháp, vẽ nguệch ngoạc vài nét chì đen. Anh chưa kịp nói gì,em đã khẽ tựa đầu vào vai anh, thì thầm :
“Anh đang vẽ nỗi nhớ của mặt trời khi phải nhường chỗ cho trăng, đúng không?”
Anh sững người nhìn vào mắt em…Anh chưa bao giờ nói ra ý tưởng đó mà.
Rồi Anh mỉm cười, nắm thật chặt bàn tay của em.”Sao em luôn biết anh đang nghĩ gì trước khi anh chưa kịp đặt tên cho nó vậy?”
Em không trả lời,chỉ siết nhẹ tay anh.
Giữa họ, sự im lặng không bao giờ là sự gượng ép mà là một thứ ngôn ngữ không lời, nơi hai tần số rung động hòa vào,thành một.
Kỷ niệm:
Đêm đó, trời bất chợt đổ mưa rào,trận mưa đầu mùa thơm mùi đất và cỏ dại.Thay vì chạy đi tìm chỗ trú như mọi người,2 đứa lại chọn đứng dưới gốc cây,để mặc những giọt mưa thấm đẫm
Anh tháo chiếc khăn len duy nhất trên cổ mình, quàng một vòng quanh cổ hai đứa, kéo em lại gần hơn.Trong không gian chật hẹp của chiếc khăn ấy, hơi ấm từ hơi thở của người này chính là sự sống của người kia…
Không cần ô,Anh đã che chắn đủ đầy cho em rồi.
Không cần nhạc,tiếng mưa rơi trên lá đã là bản ballad tuyệt vời nhất rồi.
Không cần hứa,Vì ánh mắt lúc đó đã khẳng định rằng, dù thế giới có đảo điên,anh vẫn sẽ đứng đây,chung một chiếc khăn,chung một nhịp đập.
Đó không phải là một kỷ niệm xa hoa, nhưng là khoảnh khắc mà em kịp nhận ra: Chiếc khăn đã trói chặt hai đứa, không phải nhìn nhau, mà là cùng nhìn về một hướng với cùng một cảm xúc thật đồng điệu.
Và anh đã cùng em đi gần đến cuối con đường.
Em thầm cảm ơn định mệnh,cảm ơn Anh!
Valentine này vẫn riêng một lối
Vẫn nắm chặt tay đi đến tận cùng.”
✒️ Lisa La



