Giới thiệu tác phẩm “Tàn thu”

| Giới thiệu tác phẩm |
c🍂TÀN THU 🍂
Chiếc lá vàng rơi rơi
Mùa thu như dần cạn
Trái tim ta chai sạn
Ngôn ngữ tình vơi vơi
Những ngày Thu lá rụng
Trên triền đồi năm xưa
Thơ ta kinh nhật tụng
Gõ đều trọn đêm mưa
Lời thơ như tiếng ru
Ru ta vào giấc ngủ
Giấc ngủ ngàn năm đó
Trong một buổi tàn Thu
Cúc họa mi hé nụ
Điểm trắng giữa chiều phai
Hoa nở rồi hoa rụng
Như hơi thở đi – về
Nắng chiều ran mái ngói
Mây lững lờ bay bay
Tan – hợp theo tháng ngày
Lá rụng lá về cội
Ta ngồi nghe gió kể
Chuyện ngày cũ, ngày xưa
Thấy lòng như mặt nước
Gờn gợn gió đong đưa
Sáng nay giọt sương sớm
Đọng trên cội mai già
Xuân về trong ý thơ
Giữa giòng đời vạn biến.
TG. Lê Văn Trước Lê Văn Trước
… Nốt trầm của Mùa và của lòng người …
Mùa Thu, vốn được xem là mùa của thi nhân, của hoài niệm và suy tư. Thu đến – Thu đi bao giờ cũng để lại trong tim ta một khoảng lặng không thể gọi tên.
Bài thơ “Tàn Thu” nghe như một lời độc thoại trong cõi thiền tâm, đã chạm đến nốt trầm trong lòng người, để rồi người đọc không chỉ thấy một mùa đang tàn, mà còn nghe được tiếng gõ nhịp của thời gian …
“Chiếc lá vàng rơi rơi
Mùa thu như dần cạn
Trái tim ta chai sạn
Ngôn ngữ tình vơi vơi”
Mở đầu bài thơ, ta bắt gặp “chiếc lá vàng rơi rơi” như một dấu hiệu cuối Thu gần kề. Và rồi ta chợt nhận ra cái rơi ấy không chỉ của lá, mà còn là của cảm xúc, của sự nhiệt thành yêu thương. “Trái tim ta chai sạn” nghe như một lời tự sự … Mùa cạn và lòng người chai sạn.
“Thơ ta kinh nhật tụng
Gõ đều trọn đêm mưa”
Với cảm nhận của riêng tôi, hai câu thơ này chính là linh hồn của toàn bài. “Thơ” hóa thành kiểu nghi lễ để tĩnh tâm, khi nhịp gõ của trái tim đã thôi cuồng nhiệt, nhưng vẫn bền bỉ trong sự lặng lẽ.
Câu kinh hòa cùng tiếng mưa trong hình ảnh “đêm mưa” nghe thật chậm rãi, đều đặn, và an nhiên.
“Tàn Thu” còn mang cái đẹp của sự mong manh và sự tỉnh thức của vô thường.
Từ “Cúc họa mi hé nụ” đến “lá rụng lá về cội”, thi sĩ đưa ta đi qua từng cung bậc của “sanh-trụ-dị-diệt”. Hoa nở rồi tàn, nắng lên rồi tắt, mây hợp rồi tan. Nhưng giữa sự trôi đi theo quy luật ấy, vẫn còn lại cái nhìn tĩnh tại:
“Ta ngồi nghe gió kể
Chuyện ngày cũ, ngày xưa”
Lựa chọn của tác giả mới tuyệt vời làm sao! “Nghe gió kể” để hóa giải mọi ồn ào của đời sống, quán chiếu để thấy “lòng như mặt nước – gờn gợn gió đong đưa”. Một trạng thái vừa tĩnh, vừa động, vừa an nhiên mà vẫn chất chứa những xúc cảm mềm mại trong tâm hồn.
“Sáng nay giọt sương sớm
Đọng trên cột mai già
Xuân về trong ý thơ
Giữa giòng đời vạn biến.”
Khép lại, bài thơ mở ra một cánh cửa mới – từ Tàn Thu sang Xuân mới. Không phải Xuân của thời tiết, mà là Xuân trong tâm. Giữa “giòng đời vạn biến”, thi nhân vẫn giữ được “ý thơ” như một nhịp sống bền bỉ, một nguồn sinh lực tinh thần để tiếp tục đi qua những mùa sau.
“Tàn Thu” không chỉ là bài thơ về một mùa đang phai, mà là khúc thiền ca về vô thường và tỉnh thức.
Bài thơ đẹp bởi nhẹ nhàng, sâu bởi tĩnh lặng, ngân trong lòng người đọc như một nốt “trầm” của mùa và của lòng người.
✍️ Lisa La



