Thơ

Hư tình

Phạm Đình Chuân( Trầm Mặc Siêu)

Em về không? Mang mùa Xuân trở lại
Vàng nắng Hạ bạc phếch bức tường loang
Nghe chút hư không hoang hoải trong lòng
Chút niệm tình… theo mùa Đông xa khuất!

Ngồi lặng thinh nghe con tim tường thuật
Lời trần tình đã khuất nẻo đi về
Đã hết rồi những năm tháng đê mê
Những ái ân… cuồng quay trong kỷ niệm!

Những ân tình ngỡ chôn chặt trong tim
Chợt ùa về khiến lòng ai đau nhói?
Những kỷ vật mà ta hằng săm soi:
Vụt biến tan vào thinh không hư ảo!

Nếu em hỏi: “Tình có làm đớn đau? “
Em hãy hỏi con tim dằm… khuyết tật
Liệu ai ngoảnh lại? Dòng đời tất bật
Để gió cuốn về. Dòng chảy hư vô…

Nếu Em là Chúa! Ta-kẻ tội đồ
Khi ảo tình làm sưng tấy con tim
Ảo mộng hư không ta mãi kiếm tìm
Có lành chăng? Hỡi con tim mưng mủ!

Giam hãm đêm đen. Ấy chốn ngục tù
Vết sẹo thời gian. Tâm hồn lồi lõm
Hư tình! Khiến ta đi đứng lom khom
Tan vỡ rồi… vết hồng hoang tình tự!

Em về không? Nơi mùa Thu cư ngụ
Đem về đây. Chút tình nhỏ xanh xao
Đã hư hao
duyên nợ tự năm nào…
Chút dư tình
phai phôi vào ảo ảnh!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button