Thơ
Vu vơ

Hương trà quyện vào làn khói thuốc
Kỷ niệm nào để chuốc thương đau
Còn đâu để đến kiếp sau
Tách cà phê đắng bên nhau nhớ đời
Đêm đông lạnh nên lời âu yếm
Kỷ ức xưa gợi chiếm tâm hồn
Tình đầu e lệ nụ hôn
Bụi thời gian đã vùi chôn tuổi hồng
Cảnh trời đông bình bồng mây phủ
Lạnh tăng cường ủ rủ thân tra
Tám mươi năm đã tràn qua
Mới hôm nào đó nay đà hết duyên
Còn mấy nàng thuyền quyên phận gái
Đâu nõn nà với cái eo thon
Còn đâu với nụ cười giòn
Tấm thân ngà ngọc hồi còn thơ ngây
Tách cà phê như mây bốc khói
Tỏa làn hương làm nhói tâm hồn
Thôi đành ta lại vùi chôn
Ký ức kỷ niệm cho hồn rỗng không.
14.12.2025
✍️ Anh Nguyên Chất



