Thơ

Khúc buồn đi vào thơ

Có giọt mưa tháng Năm
Ướt mềm cả mái ngói
Có lời chưa kịp nói
Lỡ làng chuyện trăm năm

Đêm mưa rơi thì thầm
Giọt mưa kêu tí tách
Mưa rơi như còn nhắc
Ngậm ngải đi tìm trầm

Mười năm đi tìm em
Có ngọn gió khe khẽ
Nhấp nhô cành cây khế
Hoa khế rụng bên thềm

Có lời ru nhẹ êm
Ngọt ngào như giọt mật
Có ngụm cà phê đắng
Còn đọng lại trên môi

Có vạt nắng trên đồi
Trôi như dòng suối chảy
Rực đỏ cả chiều trời
Như phượng hồng thuở ấy

Cảm ơn em nhiều đấy
Ngày em tròn trăng rằm
Có đôi mắt đen huyền
Có nụ cười lúng liếng

Có một chiều đưa tiễn
Ánh mắt buồn không nguôi
Có hàng cây rũ lá
Tiễn người ngủ trên đồi

Có một lần em nói
Giấc mơ là mây trôi
Anh lặng lẽ bối rối
Để lỡ một bờ môi

Có một thời hoa đỏ
Nở rực góc sân trường
Ta một thời vấn vương
Nghe ve sầu trổi khúc
Khúc buồn đi vào thơ.

Lvt 24/05/2025

Lời ban biên tập:

Mến gửi Anh Chị Lê Văn Trước & Bich Thoa Dang

Bài thơ của tác giả đi vào lòng người bằng nhịp chậm của ký ức. Những hình ảnh rất quen — mưa tháng Năm, mái ngói, cành khế, ngụm cà phê đắng — được đặt cạnh nhau như những mảnh đời nhỏ, để nỗi buồn tự thấm mà không cần gọi tên. Điệp cấu trúc “Có…” lặp lại nhẹ nhàng, như nhịp thở của hồi ức, đưa thời gian xoáy vòng về những gì đã yêu mà không ở lại. Đặc biệt, những cụm từ như “ngậm ngải đi tìm trầm” hay “tiễn người ngủ trên đồi” khiến bài thơ lắng xuống: yêu thương trở thành một cuộc đi tìm cô độc, chia ly được nói bằng giọng rất khẽ. Và khi “Khúc buồn đi vào thơ” vang lên, đó là lúc nỗi buồn được trao lại cho thi ca — để từ mất mát, sinh ra sự dịu dàng.

Mến chúc tác giả luôn an vui với thi ca và gia đình.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button