Tùy bút

Mùa Thu – Tiếng Thì Thầm Của Thời Gian

Ta hỏi ta: chiều Thu mấy độ?

Một sát-na lá rụng xuống hồ.

Trăng Thu treo trên khung cửa sổ,

Lưu lại đời dăm ba vần thơ.

Mùa Thu về, lá vàng phủ kín lối. Thỉnh thoảng, một cơn gió khẽ qua, nâng chiếc lá bay lượn như còn vương vấn với trời cao. Nắng Thu nhàn nhạt, trải một sắc vàng dịu dàng lên mái ngói, lên hiên vắng. Có những sớm mai, sương mù giăng giăng như tấm lụa mỏng phủ lên lối nhỏ trước nhà.

Trong cái mơ màng của Thu, ta nghe xào xạc tiếng nai vàng đạp trên thảm lá khô. Ở tuổi thất thập, chiều chiều nhìn lá vàng cuộn bay trong gió, lòng chợt lặng đi. Lá rụng về cội, ta nghe mùi thơm của đất, nghe cả hương ẩm mục của thời gian. Nghe bước chân vô thường đang khẽ dọn đường cho gió Đông lạnh lẽo ghé sang.

Thời gian cứ thế trôi. “Thu tàn” hay “tàn Thu” – gọi tên nào thì mùa rồi cũng khép lại. Rồi cũng sẽ đến một ngày, chiếc lá xanh nõn hôm nào, theo quy luật bất biến, khoác lên mình màu vàng, rồi úa khô mà trở về với cội nguồn.

Ta lật lại trang Những năm tháng Thu tàn, bỗng thấy đời ngấm đượm chuyện sinh – lão – bệnh – tử. Tàn Thu chần chừ bên gió Đông, như còn lưu luyến để được ngắm thêm những cành cây khô trơ trụi lá.

Mùa Thu rồi cũng sẽ đi qua. Nhưng trước khi đi, Thu để lại trong ta một tiếng thì thầm – tiếng chuông khẽ khàng của thời gian.

Ta nghe Thu tàn thủ thỉ cùng đất. run rẩy trước gió Đông chớm về.

LVT – 15/10/2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button