Thơ

Người đi qua phòng tim

Dũng Tôn Thọ Dương

Sáu năm rồi đó nhỉ
Trong phòng bệnh chiều mưa
Hai con tim thủ thỉ
Nói chuyện đau mà đùa

Em nói cười rất khẽ
Giọng nhẹ nhàng dễ ưa
Tôi ngồi nghe tim thở
Nhìn ra trời đang mưa

Chúng ta không hẹn ước
Cũng chẳng hề hẹn hò
Chỉ vài câu chuyện nhỏ
Mà cũng đủ nên thơ

Sáng nay tôi mở lại
Một trang thơ cũ rồi
Mới hay người con gái
Vẫn còn trong tim tôi.

Nếu một ngày nào đó
Giữa phố cũ Sài Gòn
Người có dừng chân lại
Lòng có reo vui không?

Tôi có lẽ vẫn vậy
Tóc bạc thêm vài phần
Tim vẫn quen lỗi nhịp
Mỗi khi mình phân vân

Ta sẽ ngồi quán nhỏ
Nhắc nhau chuyện vui buồn
Yôi nhìn người mắc cỡ
Khuôn mặt xinh dễ thương

Nụ cười tôi nhớ mãi
Đôi mắt như dòng sông
Tôi nhìn thấy trong ấy
Một thuyền tình bềnh bồng

Rồi người đi rất lẹ
Như mây cuối chiều bay
Một chiếc xe vừa ghé
Ta chào nhau kiếp này

Đời người đôi khi lạ
Gặp một lần… mà mê
Yhêm lần nữa lại đọa
Chơi vơi và não nề…hihi

Hình chí mô xi ti, 10/03/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button