Thơ

Người đi rồi, chỉ còn nửa đời trôi

Từ độ em, em khuất nẻo sương giăng
Ta lạc bước giữa vô vàn bóng tối
Nghe đêm rộng dâng lên nghìn tiếng gọi
Mỗi tiếng buồn như xé nát canh thâu

Men kỷ niệm, cay đắng và ngọt ngào
Uống đi ta, để quên rồi nhớ mãi
Cõi nhân thế muôn màu đang tê tái
Một mình ta, một chiếc bóng hao gầy

Rót thêm đi, này chén rượu cô liêu
Cho khói trầm dâng nốt chút hương yêu
Hồn ta say hay đất trời chao đảo
Giữa hoang sơ nghe vạn cổ đìu hiu

Bên song vắng sương rơi đầy mái tóc
Ngọn đèn khuya thao thức với canh tàn
Nghe thời gian lê bước giữa không gian
Và cô quạnh âm thầm khua cửa nhớ

Đèn lụi bấc, trăng gầy soi đỉnh núi
Tinh tú rơi hay dòng lệ chia phôi
Nghe nấc nghẹn giữa căn phòng trống rỗng
Người đi rồi, chỉ còn nửa đời trôi

Ta muốn đốt hồn mình trong dĩ vãng
Cho tro tàn bay khắp cõi hư vô
Cho yêu dấu chìm theo ngàn bến mộng
Để tim này, thôi thổn thức vì ai

Thôi đã hết, chẳng còn chi bấu víu
Trả cho đời những hư ảnh phù hoa
Ta đứng lại giữa hoang tàn phế tích
Khóc tình xa hay khóc chính thân ta

Dẫu mai sau tóc bạc trắng sương chiều
Ta vẫn gọi tên em trong đáy mộng
Vẫn giữ mãi một đêm trăng lồng lộng
Đêm tình đầu, đêm bất diệt cô liêu ..

Miên Hanh; 21.6.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button