Thơ

Thời gian hỡi, hãy ngừng chân

Biết bao giờ, em hỡi có một khi
Nhặt giùm thôi một chút mây xưa cũ
Đôi mắt ấy, mắt bao lần quyến rũ
Nét bâng khuâng buồn, thăm thẳm kiêu kỳ

Gửi làn gió muộn ru bước em đi
Phố rộng người đông bước đời bỗng lạ
Cội nguồn ta từ hôm ấy nghiêng ngả
Theo suối tóc bồng, theo vết rêu phong

Ánh mắt em cười, sương sớm mênh mông
Khẽ ngự trị giữa nhân gian thần thoại
Một lần hạnh ngộ, muôn đời khờ dại
Ta mang sầu về, dệt lụa hư không

Có phải chiều rơi hay em vừa rơi
Vào hồn ta làm một cơn bão nổi
Hơi thở chợt thèm một lời xưng tội
Từng nhịp triều dâng, sóng vỗ chơi vơi

Ta gởi dâng em giọt nắng hoàng quyên
Trên môi ngoan, trên môi sầu thuở nọ
Giọt nắng dịu dàng sao em bỏ ngỏ
Chưa kịp gọi tên, đã hoá ưu phiền

Xin thời gian hỡi, xin hãy ngừng chân
Cho gã si em, ái tình tội nghiệp
Dẫu biết tình ơi, một đời câm điếc
Thiên hà băng, phút lịm ngắt từ ly

Tình yêu hỡi, phận đen đỏ đâu rồi
Ta đặt cược bằng trái tim rách nát
Thua sạch rồi, vẫn cười như kẻ hát
Giữa chợ đời, ôm bóng ngả nghiêng thôi

Có phải em là thềm mộng uyên ương
Thềm hư vô hay giữa đời cõi thực
Trái tim ta gầy, một đời thao thức
Dẫu biết tình em, dẫu biết vô thường

Rồi mai này, em chẳng phải vấn vương
Mây có ngang trời, mắt xưa có lạnh
Ôi vết thương, ôi vết cười cô quạnh
Cảm ơn người, cám ơn phút yêu thương

Cám ơn ta, gã si tình lạc lối
Đời chẳng thương thì tự cười cho xong
Tình yêu ư! Một ván bài vô vọng
Thua trắng tay, thua trắng khúc tang bồng ..

Miên Hanh; 25.6.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button