Thơ

Ơn người, ta đợi mong

Hiên ngoài, gió nhè nhẹ
Mơn man tóc bềnh bồng
Suối hương mềm mại ấy
Ơi người, ta đợi mong

Sao em không ghé lại
Cho hiên bớt lạnh lùng
Cho hàng cau trước ngõ
Xanh mướt dưới nắng trong

Lá trúc nghiêng thôn Vĩ
Che nửa ánh trăng ngần
Sương rơi mờ lối nhỏ
Lòng ai chợt bâng khuâng

Gió đưa hương hoa bưởi
Thoảng nhẹ giữa đêm sương
Nghe hồn ta lặng lẽ
Trôi theo một con đường

Thuyền ơi, neo bến vắng
Có chở trăng về không
Cho ta xin một chút
Ánh vàng trong mắt mong

Mây chiều trôi lững thững
Ngang trời tím mênh mông
Người đi xa biền biệt
Có nhớ kẻ chờ trông

Ta ngồi bên hiên nhỏ
Nghe gió gọi qua song
Nghe trăng rơi từng giọt
Xuống đáy hồn hư không

Mai người về chốn cũ
Người ghé lại đây không
Hiên ngoài, gió nhè nhẹ
Ơi người, ta đợi mong ..

Miên Hanh; 08.4.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button