Viết cho một cuộc tình

Ta không còn nhớ một tên đường
một góc phố công viên
một loài hoa mang tên em
chiều lưng phố núi.
Hương tóc nào bay gió đan từng sợi
để câu thơ anh ngập ngừng nói dối tháng tư…
Chiều bên quán thời gian trọ lại
dốc sương mù
nghe con tu hú lẻ bầy kêu khàn giọng
tiếng dương cầm như lời ru hữu hạn
nhắc về chuyện tình hoa bay.
Giá như trời đêm ấy không mưa
thì… chắc gì đã chia ly
chắc gì… mình nông nỗi…?
và em đâu phải giấu hương, để chiều nghiêng phố núi
câu kinh giáo đường
tiếng chuông đâu đổ vội
mảnh đêm tàn
đâu uống cạn giấc huyễn xưa.
Dã quỳ vàng ngày ấy ép vào thơ
trang sách thơm rót đầy hương kỷ niệm
miền hạ bây giờ, chỉ còn bằng lăng rưng tím
và giảng đường xưa trắng áo lụa ai bay.
Hôm nay….
anh về lối cũ vẫn còn đây
chỉ có tháng tư ngồi gỡ rối hoàng hôn se trước gió
dù biết chẳng còn vương hương một loài hoa hoang dã
nhưng anh vẫn mượn chút nắng chiều tàn tạ
hong cho cuộc tình trên nấm mộ không tên.
Vọng Thanh



