
Saigon mưa xuống rồi em ơi
Ngoài kia xám dịu cả khung trời
Những con đường bỗng nhiên thưa vắng
Tôi ngồi đây nhớ em chơi vơi
Saigon mưa, Saigon chợt buồn
Những vạt mưa bay mỏng như sương
Tôi nhớ đến một tà áo trắng
Ướt nhẹ bờ vai giữa phố phường
Mưa xuống cho Saigon mơ mộng
Mưa xuống cho Saigon dễ thương
Ai đứng bên hiên nhìn xa vắng
Mắt cười long lanh giữa phố phường
Tôi đi dọc một con phố ngắn
Người qua vuốt tóc vẫn bình thường
Hình như mưa Saigon lãng mạn
Và ai cũng thấy dễ thương hơn
Mưa Saigon đổ rồi nhanh tạnh
Tôi ngồi làm thơ, lòng dỗi hờn
Viết vội vàng như sợ thơ lạnh
Sợ nghe nhà thờ đổ hồi chuông
Tôi cũng chỉ là người lữ khách
Lâu lâu có dịp đến Saigon
Mỗi lần ghé lại buồn vui lẫn
Mưa nắng nhạt nhòa hóa nhớ mong
Chiều tối phố đông dần trở lại
Những mái hiên còn đọng giọt buồn
Tôi nghe trong lòng mình khoan khoái
Một điều kỳ diệu rất dễ thương
Hình chí mô xi ti, mưa, 13/03/2026
Lời ban biên tập:
Mưa đầu mùa Sài Gòn như một cô nàng đỏng đảnh, chợt đên, chợt đi nhưng đủ để làm dịu đi cái nắng vàng cháy lòng.
Mưa Sài Gòn đầu mùa lạ lắm, nó như một tiếng thở phào nhẹ nhõm sau những ngày oi ả. Nhìn những hàng me xanh ngắt rũ lá dưới mưa, nhấp một ngụm cà phê đắng bên vỉa hè, lòng người bỗng dưng chậm lại giữa dòng đời hối hả. Cơn mưa ấy không chỉ gột rửa bụi đường, mà còn khơi gợi cả những kỷ niệm cũ, khiến nỗi nhớ người xưa cứ thế mà đong đầy theo từng nhịp rơi trên mái phố. Cảm ơn anh đã chia sẻ bài thơ đong đầy cảm xúc nhé♥️🌺
NCM



