Theo dấu lãng tử – Tôn Dương Thọ Dũng
| DƯƠNG TÔN THỌ DŨNG |
THEO DẤU MỘT LÃNG TỬ
Người Huế nhận ra nhau không chỉ bằng gương mặt. Mà còn bằng một tiếng gọi, một dòng sông, một ký ức.
Tôi và anh Dương Tôn Thọ Dũng chưa từng biết nhau, chưa từng gặp gỡ ngoài đời. Vậy mà từ những câu thơ đầu tiên, tôi đã có cảm giác như đang gặp một người rất quen. Có lẽ vì chúng tôi cùng gặp nhau trên một dòng sông ký ức. Nơi có dòng Hương. Có Mạ. Có những con đường cũ. Có những cái tên mà chỉ cần nhắc đến thôi, người Huế đã thấy lòng mình chùng xuống.
“Mai nếu một ngày còn trở lại
Xin được cúi đầu thắp cây hương
Tạ ơn Mạ hiền, tạ ơn Huế
Tạ ơn dòng nước mắt vô thường.”
Càng đọc, tôi càng hiểu rằng phía sau những ký ức ấy không chỉ có thương nhớ. Đó còn là những mất mát, những day dứt và những điều chưa bao giờ thật sự khép lại. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người ở lại vẫn mang theo trong tim những điều không dễ gọi thành tên.
“Mỗi tổn thương là một lần đánh mất
Hận thù nào còn níu mãi trong lòng?”
Có những người đã đi xa. Có những cuộc chia ly không khép lại bằng một lời từ biệt. Chúng lặng lẽ ở lại trong ký ức và trở về trong thơ.
“Nếu có phép màu tôi xin ước
Nhìn thấy em với nụ cười trên môi.”
Có lúc, thơ đưa người đọc đi rất gần ranh giới giữa còn và mất. Nhưng cũng chính nơi mong manh ấy, con người lại học cách nhìn cuộc đời bằng một ánh mắt khác.
“Đêm nay khoảnh khắc đứng tim
Lâm sàng tôi chết nghe tình dậy hương.”
Nếu gặp anh ngoài đời, chắc chắn ta lại bắt gặp một Dương Tôn Thọ Dũng rất khác. Một chút lãng tử. Một chút phớt đời. Rất tình. Vẫn yêu thơ, yêu âm nhạc, yêu bạn bè và vẫn giữ cho mình sự rung động trước những điều bình dị.
“Nhưng chính đốm lửa tàn ấy
Giữ ấm cho một linh hồn.”
Có lẽ sau tất cả những được mất, điều còn ở lại không phải là nỗi buồn, mà là lòng biết ơn đối với cuộc đời và sự dịu dàng dành cho con người.
“Lá rơi về đất
Viết một bài thơ
Tan vào lòng Mẹ
Cội nguồn đón chờ.”
Xin kính mời quý vị cùng gặp gỡ anh Dương Tôn Thọ Dũng trong chuyên mục Mỗi tuần một nhân vật của Sắc Màu Việt.
“Người đọc thơ mình sau năm tháng,
Gặp lại cố nhân giữa khói sương.”
✒️ Lisa La
🎼🎤Cám ơn tiếng hát của Anh Dũng và chị Tố Mai.



