Thơ

Tình một thời xa ngái

Trên chuyến tàu đi dần về hư vô
Ta trải qua trăm muôn ngàn kiếp nạn
Bao lần quên cái tôi để tồn tại
Lăng lẽ cười – nuốt nước mắt vào trong

Có những đêm – thức – nhìn vào khoảng không
Nghe niềm đau trào dâng lên ngọn bút
Nghe gió thổi qua vùng trời vô định
Nghe thời gian mong manh sợi chỉ hồng

Chuyến tàu qua – sân ga – tôi đứng lại
Tàu rong ruổi qua muôn ngàn bến bãi
Nắng hanh vàng trên cánh đồng cỏ cháy
Chiều mưa về lành lạnh len vào nhớ

Chuyến tàu qua – mình tôi còn đứng lại
Chuyến tàu qua – lá vàng rơi rụng mãi
Tình một thời – năm mươi năm – xa ngái
Nhớ quay về – một cõi lặng mà đau

✍️ Lvt21.06.2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button