Trung dung trong đời – Trung đạo trong tâm

~ Chia sẻ đến quý bằng hữu đang ở tuổi trung niên như mình ~
Tuổi trẻ của tôi là những năm tháng học và làm đều quyết liệt nhưng tỉnh táo. Tôi hiểu mình muốn gì, cần gì, và thành công đến sớm không phải vì may mắn, mà vì tôi đã đặt vào đó kỷ luật, sự bền bỉ và cả lòng tự trọng.
Những năm ấy, tôi sống và làm việc gần như không có ranh giới giữa ngày và đêm. Mười lăm năm liền, mỗi ngày hai mươi tiếng cho công việc. Tôi điều hành, quyết định nhanh, chịu trách nhiệm rõ ràng. Và khi sự nghiệp đang ở điểm rực rỡ, tôi chợt hiểu: con người không chỉ cần đỉnh cao, mà cần một điểm dừng đúng lúc để không đánh rơi chính mình.
Và thế là tôi dừng lại – không phải vì “thua”, mà vì lần đầu tiên cảm nhận rất rõ sự mong manh của chính mình phía sau những lớp hào quang tưởng như vững chãi.
Một buổi tối, tôi tình cờ lục được một cuốn sách bìa đã cũ trên tủ sách gia đình, viết về Kinh Trung Dung (Tứ Thư).
Tôi bắt đầu tìm hiểu khái niệm “Trung Dung” của người xưa, và chợt hiểu khi lòng còn chao nghiêng vì được – mất, hơn – thua, thì Trung chưa vững; khi tâm còn gợn sóng vì khen – chê, thì Hòa chưa tròn. Người xưa nói: “Trung giả, thiên hạ chi đại bản; Hòa giả, thiên hạ chi đạt đạo.” Tôi đọc mà thấy như một tiếng gõ rất khẽ vào những năm tháng mình từng đi quá nhanh.
Tôi bắt đầu chuẩn bị cho sự chậm lại để đón tuổi trung niên. Khi ấy tôi 45 tuổi. Tôi bắt đầu thực hành sống theo “vô vi” tức học cách buông bớt cái tôi, bớt ham hơn và quay về với sự giản dị, để sức mạnh nội tâm lớn lên trong tĩnh lặng.
Là Phật tử, Quy Y năm 1974 tại Huế, tôi nguyện thực hành “trung dung trong đời, trung đạo trong tâm”. Từ đó, tôi chọn một đời sống gọn gàng hơn: công việc đủ sâu, mối quan hệ vừa phải, tham vọng đặt xuống đúng chỗ. Tôi vẫn làm việc, nhưng không còn sống trong áp lực phải hơn ai, cũng không còn phải chứng minh điều gì với đời.
Mười năm nay, điều tôi giữ lại không phải là những thành tựu nhìn thấy được, mà là sự yên ổn bên trong. Trung dung không còn nằm trong sách. Trung hòa không còn là khái niệm. Tôi tìm được một dạng thành công rất khác: bình an để không cần phải chạy nữa, và mỗi bước đi đều có thể chạm đất, rất nhẹ.
– Cám ơn quý vị đã lắng nghe – @everyone
✍️ Lisa La



