Giới thiệu tác phẩm “Thả” của tác giả Duy Phạm
| MỘT DƯ VỊ MỘT ĐỜI NGƯỜI |

T H Ả
– Một góc nhìn khi đọc
T H Ả
d u y p h ạ m
“Thả” là một bài thơ rất ít chữ. Nhưng càng đọc chậm, người ta càng nhận ra nó không chỉ kể một câu chuyện tình. Từ một dư vị rất nhỏ nơi đầu môi, nó lặng lẽ mở ra những tầng sâu hơn của đời sống.
Chữ “thả” trong bài thơ không mang dáng vẻ của một hành động. Nó giống một cử chỉ rất khẽ của tâm – khi bàn tay chậm rãi nới lỏng những gì đã nắm quá lâu. Cả bài thơ vì thế mở ra bằng những rung động nhỏ nhất của cảm giác.
“thả cái lưng chừng
the the chót lưỡi
thấm từng đầu môi”
Đó là thế giới của THÂN. Một dư vị mỏng: the the nơi chót lưỡi, ẩm nhẹ nơi đầu môi. Không rõ là men rượu, gió đêm hay một nụ hôn vừa tan. Nhưng điều đáng chú ý nằm ở chữ “lưng chừng”. Đây là trạng thái chưa tròn đầy mà cũng chưa mất hẳn. Một cảm giác còn sót lại sau trải nghiệm, khi thân thể đã đi qua mà dư âm vẫn lặng lẽ thấm vào ký ức.
Sang khổ thứ hai, bài thơ chuyển từ thân sang TÂM:
“đãi bôi chửa nhạt
tình côi cút… nhòa”
Cuộc vui dường như vừa tàn. Chén rượu còn đó, dư vị còn đó, nhưng điều hiện lên rõ nhất lại là sự côi cút của tình. Trong đời sống, nhiều cuộc gặp gỡ rộn ràng đến vậy, nhưng khi tiếng nói cười lắng xuống, thứ ở lại đôi khi chỉ là một khoảng lặng rất sâu. Chính trong những khoảnh khắc ấy, con người bất chợt nhìn thấy mình rõ hơn.
Đến khổ cuối, bài thơ bất ngờ mở rộng chiều của thời gian:
“đêm qua vừa nát cánh hoa
trăm năm
thả
cái mù loà… trăm năm”
Một cánh hoa vừa nát trong đêm. Hình ảnh nhỏ bé ấy bỗng kéo theo cả chiều dài của THÂN PHẬN. Từ một đêm mà thành trăm năm. Giữa dòng thời gian ấy, chữ “thả” đứng riêng một dòng, như một nhịp dừng rất tĩnh.
Từ vi mô của cảm giác, bài thơ mở ra vô thường của đời sống.
“Thả” vì thế không chỉ là một bài thơ tình, mà là một bản đồ thu nhỏ của kiếp người.
Ba lần “thả” trong bài thơ giống như ba vòng lan của một gợn sóng: từ cảm giác nơi đầu môi, đến nỗi cô độc của tâm, rồi chạm vào thân phận trăm năm của đời người.
Con người đi qua đời sống thường mải miết học cách giữ. Giữ một kỷ niệm, một cuộc tình, một điều gì đó tưởng như không thể rời khỏi tay mình. Nhưng càng đi xa, ta càng nhận ra nhiều thứ đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào.
Có lẽ vì vậy mà bài thơ không cần nói nhiều. Nó chỉ khẽ đặt xuống một chữ:
“T H Ả”.
Và đến một lúc nào đó trong hành trình sống, mỗi người rồi cũng hiểu rằng chữ ấy không phải là một động tác của bàn tay.
Nó giống hơn một cử chỉ rất khẽ của tâm – khi con người cuối cùng đã thôi nắm chặt những điều vốn dĩ đang ở trên đường rời khỏi mình.
✒️ Lisa La



