Giới thiệu tác giả - tác phẩm

Giới thiệu bài thơ “Nợ duyên hỡi, duyên nợ ơi…” của TG. Miên Hanh

NỢ DUYÊN HỠI, DUYÊN NỢ ƠI ..

Trên từng ly biệt, biệt ly
Men cay hóa kiếp, tình si hóa đời
Nợ duyên hỡi, duyên nợ ơi
Chỉ còn hình bóng sầu rơi cõi hồn

Bóng người trong khói mù sương
Thướt tha vương vấn, vấn vương muôn phần
Nhân tình hỡi, hỡi tình nhân
Là nghìn vết khắc ân cần hằn sâu

Giọt cay rót xuống tim này
Như dòng lệ đắng đọa đày ngày vui
Mỗi khúc ly biệt ngậm ngùi
Là vòng cung nhịp vọng hồi xót xa

Ôi tình si, hỡi phù hoa
Diễm kiều khoảnh khắc, phôi pha muôn trùng
Một đời lạc bước mông lung
Bâng khuâng hư ảnh lạnh lùng hỡi tim ..

Miên Hanh; 15.3.2026.


DUYÊN NỢ TRONG MỘT VÒNG THƠ LẶNG

– Giới thiệu bài thơ “Nợ duyên hỡi, duyên nợ ơi…” của TG. Miên Hanh

Đôi khi thơ không kể một câu chuyện.

Nó chỉ để lại trong người đọc một vòng sóng cảm xúc lặng lẽ lan ra rồi quay trở lại.

Bài thơ “Nợ duyên hỡi, duyên nợ ơi…” của Miên Hanh gợi nên cảm giác ấy. Từ những rung động quen thuộc của tình duyên, bài thơ mở dần ra một không gian suy niệm nhẹ nhàng về duyên phận và những chuyển động rất khẽ của tâm người.

Những câu thơ đầu đã đặt người đọc vào một dư vị trầm:

“Trên từng ly biệt, biệt ly

Men cay hóa kiếp, tình si hóa đời…”

Sự đảo chiều của hai chữ ly biệt / biệt ly khiến ý thơ không trôi đi một chiều mà như quay lại chính điểm xuất phát. Nhịp cảm xúc ấy tiếp tục xuất hiện ở những cặp từ:

“vương vấn – vấn vương

nhân tình – tình nhân”

Trong thi pháp thơ ca, cách lặp và đảo này được gọi là điệp ngữ vọng hồi. Khi được dùng tiết chế, thủ pháp ấy không chỉ tạo nhạc tính mà còn làm cho cảm xúc ngân dài như một tiếng vọng trong không gian tĩnh.

Ở bài thơ này, sự lặp đảo ấy đã tạo nên một cấu trúc có thể gọi là “vòng cung nhịp vọng hồi”: ý thơ đi ra rồi trở lại, lan ra rồi dội về. Điều thú vị là chuyển động ấy vô tình rất gần với một vòng thiền quán của tâm. Tâm nhớ thì quay về với chính nỗi nhớ của mình; tâm vướng thì nhận ra sự vướng ấy.

Bởi vậy, khi câu thơ vang lên:

“Nợ duyên hỡi, duyên nợ ơi…”

đó không chỉ là tiếng gọi của tình cảm, mà còn gợi một cảm giác chiêm nghiệm: trong đời sống, có những cuộc gặp gỡ tưởng như rất sâu đậm, nhưng rồi cũng trở thành một phần của ký ức và duyên phận.

Không gian thơ vì thế phủ một lớp bảng lảng:

“Bóng người trong khói mù sương

Thướt tha vương vấn, vấn vương muôn phần…”

Bóng người hiện ra rồi tan vào sương khói, giống như nhiều điều đẹp đẽ trong đời, mong manh nhưng đủ để lại một dư âm rất dài trong lòng người.

Đến cuối bài, cảm xúc dường như đã đi trọn một vòng suy niệm:

“Ôi tình si, hỡi phù hoa

Diễm kiều khoảnh khắc, phôi pha muôn trùng…”

Tình yêu vẫn hiện diện, nhưng không còn chỉ là câu chuyện riêng của hai người. Nó trở thành một khoảnh khắc đẹp trong dòng chảy rộng hơn của đời sống. Ở đó, mọi điều rồi cũng lặng lẽ trôi qua theo thời gian.

Có lẽ vì vậy, điều còn lại sau bài thơ không phải là nỗi buồn. Đó là một khoảng lặng bâng khuâng, nơi người đọc có thể nhìn lại những duyên gặp gỡ trong đời mình với một tâm thế nhẹ hơn.

Từ nhịp cầu nhỏ của thi ca, Sắc Màu Việt xin được giới thiệu bài thơ này cùng bạn đọc trong chuyên mục THƠ & ĐỜI SỐNG, như một chia sẻ rằng đôi khi chỉ vài vòng sóng của ngôn từ cũng đủ mở ra một khoảng không để ta lắng nghe những chuyển động rất khẽ của tâm mình.

✒️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button