Dáng Huế hoàng kim xưa

DÁNG HUẾ HOÀNG KIM XƯA
Tìm em giữa nội thành xưa Huế cũ
Rêu phong buồn… che khuất một hoàng kim
Ta lần bước qua miền xưa kỹ niệm
Gọi tên O… mà lòng mãi lặng im…
Ai gọi mô tê… giữa chiều bảng lảng
Tên của O… rơi xuống nước Hương Giang
Sầu chi chứa… bóng người xưa năm cũ
Áo hoàng kim… đã mất… bóng mây tan
Hương Giang ơi… trôi đi mô trôi vội
Để tình ta… lạc mất giữa sương mù…
Ta không còn… là ta ngày nớ nữa…
Chỉ còn đây… một bóng lẻ ưu tư…
Chuông Thiên Mụ… ngân chi mà sầu rứa
Nghe trong lòng… rát ruột .. một niềm đau…
Huế xưa ơi… răng mà buồn chi lạ …
Giữ tình người… dao cứa mãi lòng sầu…
O mô rồi… người ơi…. năm xưa ấy…
Bỏ lại ta …dưới bóng ánh trăng tàn…
Một lần bên nhau… mà thương mà nhớ
Để mô chừ… ta mãi mãi …miên man…
Ta là gió…gió bay qua thành nội
Ta là mây …mây trôi… giữa trời xa
Thôi đừng kiếm… một điều không có nữa
Kẻo đau lòng… tái tê một ngày qua……
Ta thương O… thiệt lòng… O có biết …
Thương quá khi duyên ni đã lỡ làng…
Dẫu trăm năm… ta còn mong còn đợi…
Ôi trăm năm…! cũng chỉ rứa mà thôi…
Hương Giang ơi… đừng trôi nhanh tội lắm…
Cho ta còn… giữ chút bóng người xưa…
Ta tan rồi… như sương sa buổi sớm…
Chỉ còn người… trôi mãi giữa dòng mưa…
Chuông Thiên Mụ… còn ngân trong gió lạnh…
Như tình ni… không dứt được mô tê…
Huế mình ơi… răng mà buồn chi lạ…
Giữ thương đau… chưa trọn một câu thề…
Tình đã lỡ… răng còn thương đến rứa…
Rứa còn thương, con nhớ….Cẩm Tú ơi… …
Giữa những thanh âm đa sắc của thi đàn đương đại, vẫn có những tiếng nói lặng lẽ chọn cách trở về với miền ký ức, nơi ngôn từ không cần phô diễn mà tự thấm bằng chiều sâu cảm xúc. Tác giả Tâm Hoài Huynh là một giọng thơ như vậy, không ồn ào, không cầu kỳ, chỉ chậm rãi dẫn người đọc đi vào một vùng lặng, nơi ký ức và tâm tình quyện vào nhau như sương khói xứ Huế.
“Dáng Huế Hoàng Kim Xưa” không mở ra bằng một câu chuyện, mà bằng một cảm giác. Đó là cảm giác bước vào một không gian đã cũ, nơi “nội thành xưa”, “rêu phong buồn”, “miền xưa kỷ niệm” không đứng riêng lẻ mà hòa vào nhau, phủ lên toàn bài một lớp sương mỏng của hoài niệm. Trong không gian ấy, bóng dáng “O” hiện ra vừa gần vừa xa, một cách gọi rất Huế khiến con người trở nên thân thuộc mà cũng đầy cách biệt. Hành trình trong bài thơ vì thế không còn là đi tìm một người, mà là lần tìm lại chính mình của “ngày nớ”.
Ngôn ngữ trong thơ hth không phô bày mà gợi mở. Những “mô”, “tê”, “răng”, “rứa” rơi vào câu chữ tự nhiên như hơi thở, mang theo sắc thái văn hóa của một vùng đất. Chính chất giọng ấy làm cho nỗi buồn không sắc cạnh mà lan ra, bảng lảng, như dòng Hương Giang lặng lẽ trôi qua ký ức. Người đọc không bị cuốn vào cao trào, mà được giữ lại trong một nhịp điệu chậm, nơi từng khoảng lặng của dấu ba chấm trở thành chỗ trú của nỗi nhớ.
Càng đi sâu, nỗi buồn hiện ra không chỉ là nỗi buồn của một mối duyên lỡ. “Áo hoàng kim… đã mất…” gợi về một thời đã qua không thể níu. Huế trong bài thơ không còn là địa danh cụ thể, mà trở thành một miền ký ức, nơi cái đẹp từng hiện hữu rồi lặng lẽ rời đi. Khi nhân vật trữ tình gọi “Hương Giang ơi…” hay lắng nghe “chuông Thiên Mụ…”, đó là cách chạm vào thời gian, chạm vào những điều đã xa mà vẫn còn vang vọng.
Hình tượng trong bài thơ cũng được tổ chức theo hướng biểu tượng hóa. Hương Giang không chỉ là dòng sông, mà là dòng thời gian trôi đi không níu giữ. Chuông Thiên Mụ không chỉ là âm thanh, mà là tiếng vọng của ký ức, của những điều chưa dứt. Gió, mây, sương đều trở thành những ẩn dụ cho sự tan biến, cho cái mong manh của kiếp người và tình cảm.
Điểm neo của bài thơ nằm ở sự giản dị đến thành thật của cảm xúc. Không cần cầu kỳ, chỉ một tiếng lòng trực diện cũng đủ ở lại. “Ta thương O… thiệt lòng… O có biết…”. Chính sự mộc mạc ấy tạo nên sức nặng, khiến câu thơ không cần trau chuốt vẫn chạm đến người đọc.
Ở cuối dòng chảy, “cẩm tú” hiện ra như một lớp nghĩa khép lại toàn bộ cảm xúc. Không còn là một con người cụ thể, mà là vệt ký ức của một thời từng rực rỡ. Mọi âm vang của Huế, của Hương Giang, của chuông Thiên Mụ dường như lắng lại trong đó, gom về một miền vẻ vang đã qua mà vẫn còn níu giữ trong lòng người.
“Dáng Huế Hoàng Kim Xưa” không tìm cách gây ấn tượng bằng hình thức. Bài thơ chọn cách ở lại bằng độ lắng. Nó đi vào lòng người bằng nhịp chậm và dư âm nhẹ, để rồi khi khép lại, điều còn lại không phải là câu chữ, mà là một nỗi nhớ rất khẽ, nhưng đủ bền để không thể gọi là cũ.
Xin cảm ơn tác giả Tâm Hoài Huynh đã mang đến một thi phẩm giàu cảm xúc, nơi một Huế xưa cẩm tú được gọi về trong nỗi nhớ lặng sâu. Mến chúc anh tiếp tục giữ được mạch nguồn ấy, để những vần thơ còn ngân dài, gìn giữ vẻ đẹp đã qua mà chưa từng mất trong lòng người đọc.
✒️ Lisa La



