Tùy bút

Tết Sài Gòn

- những loại hoa ngày Tết

Sài Gòn, Tết không có mùa đông để tiễn như Huế, cũng chẳng đợi xuân sang mới rộn ràng. Thành phố quen rực rỡ quanh năm, nên khi Tết về, dấu hiệu rõ ràng nhất không phải là tiết trời, mà là những chợ hoa bỗng đông lên, sáng hơn, và có nhịp xuân rất riêng.

Hồi còn ở Sài Gòn, năm nào cũng vậy, tôi thường ghé công viên Lê Thị Riêng vào những ngày giáp Tết. Ở đó, hoa trải dài thành từng dãy, chen nhau khoe sắc. Mai vàng là chủ đạo – dáng mai Sài Gòn không cầu kỳ thế rồng phượng, nhưng khỏe khoắn, cành vươn thoáng, nụ nhiều và nở rộ đúng ngày. Tôi thường đứng rất lâu để chọn một cây mai hợp với dáng nhà, như chọn một lời chúc vừa vặn cho năm mới. Bên cạnh đó là những chậu cúc vàng tròn trịa, sắc hoa rực mà hiền, tôi chọn một cặp đặt hai bên cửa, như giữ cho ngôi nhà một sự đầy đặn, sung túc ngay từ lối vào.

Ở công viên, còn có quất, có tắc, trái sai lúc lỉu, xanh vàng đan xen – thứ cây mang cả hoa, trái và lộc. Có năm không mua, chỉ đứng nhìn, cũng thấy Tết đã chạm ngõ.

Sau khi lựa đôi ba chậu hoa ở công viên Lê Thị Riêng, tôi thường ghé chợ hoa Hồ Thị Kỷ. Không gian ở đó khác hẳn: chật hơn, đông hơn, và rộn ràng tiếng người. Hoa ở Hồ Thị Kỷ không phô trương dáng thế, mà phong phú về chủng loại: lay ơn, cẩm chướng, đồng tiền, ly, lan… Tôi luôn chọn lay ơn đỏ để cắm bàn thờ Phật. Dáng hoa vươn thẳng, sắc đỏ trang nghiêm, như giữ cho lòng mình một trật tự hiếu kính trong những ngày đầu năm. Có thêm vài bó cúc trắng hoặc vàng nhạt, để bàn thờ Ông Bà vừa ấm, vừa tĩnh.

Cho phòng khách, tôi thường mua hoa ly hoặc lan hồ điệp. Ly thơm lâu, cánh dày, nở chậm; lan thì sang mà bền, ít rụng, hợp với nhịp sống bận rộn của Sài Gòn. Hoa đặt trong nhà không chỉ để đẹp, mà để giữ hương xuân ở lại lâu hơn, qua cả những ngày mùng đã vãn.

Riêng bàn thờ Ông Địa – Thần Tài, tôi thường cắm hoa vạn thọ. Sắc vàng đậm, hoa bền, tên gọi gửi gắm ước mong lâu dài, no đủ. Có năm, tôi thay bằng nụ tầm xuân – những chồi non khép kín mà đầy sinh khí, cắm đơn giản trong chiếc bình nhỏ, như gom lộc và may mắn về một mối.

Điều tôi quý nhất không chỉ là hoa, mà là hành trình đón xuân qua hoa: từ ngoài phố quán xá rộn ràng, qua những chợ hoa đông vui, rồi lắng dần khi bước vào nhà. Hoa như chiều lòng người, xuân cứ vậy theo chân người mà vào nhà – vào từng góc nhỏ, từng chén trà, từng khoảng thở rất khẽ.

Hơn hai mươi năm đón Tết như thế ở Sài Gòn, không cầu kỳ như Huế, không nghi lễ nặng nề, nhưng đủ ấm để người ta muốn ở lại. Ở lại với hoa, với nhà, và với một mùa xuân rất đời, rất Sài Gòn.

… hẹn một ngày sẽ về …

✒️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button