Thơ
-
Xuân viễn xứ….
Thơ: ThưởngNguyệtLê Thảng thốt nàng Xuân vừa gõ cửa Mai Đào chẳng có nhớ quê tôi Nơi này viễn xứ…
Đọc thêm » -
Sáo ơi sao vội xổ lồng bay xa
Sáo ơi!… Sao vội sang sông, Bỏ ai ở lại buồn trông khói chiều Để người ôm bóng tịch liêu…
Đọc thêm » -
Chỉ là giọt lệ phù vân
Chỉ là một giọt lệ sinh diệt Tự rơi rồi tắt, giữa mênh mông Niềm vui đến rồi cũng biền…
Đọc thêm » -
Viết cho ba
Có những mất mát đi qua đời người không ồn ào, nước mắt cũng không trào dâng nhưng lặng lẽ…
Đọc thêm » -
Chiều đông Sài Gòn nhớ em
Chiều Sài Gòn rưng rưng mắt đỏ Thu chào Đông, buồn lệ nhỏ vì ai Đường Phố vắng, hàng cây…
Đọc thêm » -
Đã tắt nghìn thu một tiếng cười
Giữa chiều Đông… cơn mưa nào loang lổ? Vai ướt mềm lầm lỡ những vầng thơ Lời nguyện cầu dang…
Đọc thêm » -
Chiều đông trên lối vàng
Nì ai tê còn nhớ Nhớ nắng mưa thất thường Mới thương rồi chợt ghét Chao ôi khó đo lường…
Đọc thêm » -
Trái tim tình yêu
Không phải là rắn để lột da sống hoài sống mãi Mọi sinh vật đều cũng phải già mà chết…
Đọc thêm » -
Nhớ lắm quê tôi
Gần tết đề thơ bỗng mộng nhiều Mơ về kỷ niệm những ngày yêu Nhàn du Nguyễn Huệ tươi hàm…
Đọc thêm » -
Buổi chiều cuối cùng ở Sài Gòn
Buổi chiều cuối cùng ở Sài Gòn nhìn dòng người xuôi ngược tiếng còi xe làm phố phường xao động…
Đọc thêm »